Nam Hải Quan Âm bồ tát, Dũng bút Vương Kỳ Mưu chủ viết.
chú thích: quyển sách do Ý Sắc Cung Hoành Đường phụ loan trước tác,hoan nghênh in ấn,gieo trồng phước điền.


cung tiếp"Nhân Quả bệnh tượng tích luận" viết sách Ngọc Chỉ.
Hành Thiên Ngọc Chiếu :
Bổn đường chủ tịch Quan ân sư đăng đài.
Thánh thị: cung tiếp ngọc chỉ ban lâm.
Kim Khuyết Ngự Sử Vương Thiên Quân giáng.
thơ rằng: luân hồi khổ hải khổ vô biên,thứ tử trầm luân thật khả ưu,giáng cho chân lý mà cứu độ,từ bi đại nguyện giá thuyền từ.
Thánh thị: tuyên đọc ngọc chỉ,thần nhân phủ phục.
Khâm phụng Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn Huyền Linh Cao Thượng Đế chiếu viết:
Trẫm tại Kim Khuyết,trên nắm 36 trời,dưới quản 72 đất,thống trị thiên vận hóa dục,không lúc nào không nhớ đến chúng sanh,nay có ý sắc Cung Hoành Đường,trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà sự nghiệp phổ hóa thật phát triển,thay trời nói đạo,cứu độ chúng sinh,công thật to lớn.Vì đại đạo phổ hóa,đem sự đeo bám của tội nghiệp luân hồi nhân quả làm ảnh hưởng đến vận mệnh và thân thể con người tường thuật cho nhân gian.Trẫm đặc sắc chỉ,mệnh ý sắc Cung Hoành Đường từ ngày tiếp chỉ,lấy kỳ hạn 5 tháng viết sách "Nhân Quả bệnh tượng tích luận",do Nam Hải Quan Âm bồ tát làm tiên phật chủ viết,mệnh Dũng bút Vương Kỳ Mưu làm chánh loan chủ viết.Nguyện thần nhân toàn lực hỗ trợ,không được lơ là,khấu đầu tạ ân.
thiên vận năm Mậu Thìn tháng 5 ngày 5.

Địa Tạng Vương Bồ Tát giáng tựa.

Ôi chao,thế gian như khổ hải luyện ngục,hành hạ và khổ mài hết lượt này đến lượt khác,không ngừng không nghỉ.Tại sao vậy ? gieo nhân trước rồi chịu quả sau;hết nhân trước rồi lại gieo nhân mới,vấn đề ở tại nhân quả thưởng phạt.Sao gọi là nhân quả ? phàm tất cả hành là nhân,phàm tất cả thọ là quả.Kẻ chịu luân hồi,đều là do nhân quả thúc đẩy và cũng là do nhân quả cụ thể hình thành;nói cách khác,muốn thoát khỏi luân hồi thì phải liễu nhân đoạn quả.Nếu không,có nhân tất có quả,luân hồi như ảnh tùy hình,đeo đuổi không dứt được.Phàm người không tin nhân quả,không biết gieo nhân thiện để được quả thiện,mà chỉ tạo nhân ác thì rốt cuộc sẽ bị quả báo.Không biết giác ngộ sám hối,một khi thọ đau khổ lại oán trời trách đất,lại còn buông xuôi theo dòng nghiệp,đủ thứ trường hợp,vừa chịu nhân gieo lúc trước lại tạo nhân mới nữa tức quả báo sẽ tăng gấp đôi,khổ thay,người đời nên suy nghĩ kỹ càng.May có ơn trên từ bi,thương xót người đời linh tánh mê muội vô minh,giáng chỉ ý sắc cung hoành đường viết sách "nhân quả bệnh tượng tích luận" và do đại từ đại nguyện quan thế âm bồ tát chủ viết.sách này trước tác để cứu khổ cứu nạn,là sách có thể giải thoát nhân quả đeo bám cho chúng sanh.Có quyển sách này,người đời nếu đọc kỹ sẽ hiểu rõ nhân quả là gì ? nhân quả bằng cách nào làm cho cuộc đời đau khổ như vậy ? từ đó giúp chúng sinh giải thoát.Bi nguyện của ta là muốn giúp chúng sinh thoát khỏi sự đau khổ của luân hồi nên sẽ đặc biệt cảm ứng:

*phàm là bỏ tiền trợ in,làm sách thánh được phổ hóa.

*phàm là có thể khuyên người bỏ tiền trợ in sách được phổ hóa.

*phàm là tìm đủ mọi cách để sách thánh được lưu truyền rộng rãi.

*phàm là có thể khuyên người lưu truyền sách thánh.

*phàm là có thể giảng nói sách thánh để khai ngộ cho người hướng thiện.
những công đức trên để cầu ta hóa giải oan nghiệp,ta sẽ đặc biệt ban ân,sẽ giao cho địa phủ xử lý.Hy vọng người đời sau khi đọc được quyển sách này sẽ trân trọng hết mình,đừng coi như tiểu thuyết truyện vui thì phước đức lắm,cũng là điều may mắn của người đời.

Địa tạng Vương Bồ tát giáng tựa Phong Nguyên Ý Sắc Cung Hoành Đường.
thiên vận năm Mậu Thìn tháng 5 ngày 12.

Quan Âm Bồ Tát giáng tựa.
mắt nhìn người đời chịu khổ hay thân thể bệnh đau hoặc ân oán tình thù,tự thân không biết làm gì,chỉ vì danh lợi dùng hết tâm trí như là vào thành sầu vậy,đều nằm trong gieo nhân thọ quả.Kéo dài bệnh khổ đều do con người ăn ngũ cốc tạp lương,có vi trùng xâm nhập gây ra.Nhưng phải nghĩ kỹ,nếu không có gây nhân ác thì làm sao ăn vào lại bị bệnh đau.nếu như không có nghiệp nhân thì thân thể làm sao bị những bệnh lạ không trị được ? thậm chí có người dù biết nguyên nhân bệnh đau mà không trị tận gốc được,đủ thứ các loại,đều do nhân quả đeo bám tạo ra.Tuy nhiên không phải tất cả đều như vậy.Giải thích đi sâu vào,một con người có vận số hưng suy thành bại,có người gặp phước vận mọi việc thuận lợi,lại có người gặp toàn bất hạnh vận xui,đều do nhân quả làm chủ cho thuận lợi vì phước báo hay nghịch cảnh do tội nghiệp.Ơn trên giáng chỉ viết sách "nhân quả bệnh tượng tích luận",mệnh ta đảm trách,đó là đem tất cả hiện tượng nhân quả tường thuật kỹ càng,để người đời khai ngộ nhân gieo và thọ quả khác nhau như thế nào ? từ đó thúc đẩy con người gieo thiện nhân hưởng thiện quả,thoát khỏi sự trói buộc của ác quả.Ta vốn mang trọng trách khai mở cho chúng sinh,viết quyển sách thánh này,làm tấm bùa hộ mạng cho họ,mong người đời sau khi đọc xong được giác ngộ,từ đó hiểu rõ nhân quả mà không còn sợ hãi nữa.Muốn thoát khỏi sự dày vò của nhân quả đeo bám thì chỉ có một con đường duy nhất là gieo nhân thiện hưởng quả thiện.Trước lúc viết sách,cảm tạ địa tạng bồ tát vì sách thánh ban ân cảm ứng,ta cũng có đại bi nguyện khích lệ người đời:
1.vì chúng sanh giải trừ nhất thiết bệnh khổ.
2.nhân quả nghiệp chướng đeo bám.
3.linh tánh bị trở chướng bất an.
4.trọng nghiệp nhiều kiếp không dứt.
5.nghe tiếng cứu khổ,tùy ứng giảm một nữa tội nghiệp.
phàm có chúng sanh trợ in sách thánh tạo công đức cầu nguyện,ta sẽ tùy đại bi nguyện này giúp đỡ.Mong sách viết xong,mọi người trợ in,cùng thọ thiên ân,như trên làm lời tựa.

Quan thế âm bồ tát giáng tựa Phong Nguyên Ý Sắc Cung Hoành Đường.
thiên vận năm Mậu Thìn tháng 5 ngày 19.

PHẦN 1: PHÂN TÍCH HIỆN TƯỢNG LÚC ĐẦU NGHIỆP CHƯỚNG ĐEO BÁM.
Quan âm bồ tát giáng

thơ rằng: phàm không có gió làm sao có sóng,có dấu hiệu nên phải đề phòng,nghiệp chướng đeo bám khổ vô cùng,mau chóng giác ngộ khỏi bận xuông.
phàm việc gì không có lửa làm sao có khói,chỗ trống sao không có gió thổi vào ? thường là trước khi xảy ra chuyện đều có điềm,vấn đề là bản thân có cẩn thận quan sát không ? Nếu sớm phát hiện thì khỏi phải chịu khổ,xưa cũng đã có ghi chép lại.Nghiệp chướng đeo bám,đau khổ vô cùng,như lửa đốt thân,nhưng trước tiên đều có điềm báo,nếu như hiểu được điềm báo này thì có họa nào mà không thể tránh được.Tục ngữ có câu "thiếu nợ thì trả tiền".thiên hạ không có việc gì không giải quyết được,trước khi viết sách,ta sẽ nói rõ những hiện tượng này để khai ngộ cho người đời.

Đại lược nghiệp chướng có thể chia ra như vậy: nghiệp kiếp trước,nghiệp nhiều kiếp,nghiệp nhẹ,nghiệp nặng.Đương nhiên,trong các loại nghiệp chướng trên lại phân ra: dâm nghiệp,sát nghiệp,khẩu nghiệp..v.v.Nhưng,ở đây không phân biệt giải thích rõ,chỉ phân tích điềm báo của trước nhiều nặng nhẹ thôi,còn lại cũng cùng một lý thông.

*nghiệp kiếp trước: tức là tội nghiệp tạo ở kiếp trước,trước lúc quả báo đến,thì bắt đầu có điềm nơi đương sự,ngay việc làm lời nói có vấn đề.Nói rõ là người đó bình thường sinh hoạt không có gì đặc biệt,nhưng trước khi quả báo đến thì lời nói việc làm rất quái gỡ,nếu không phát hiện sẽ bị trả báo.

*nghiệp nhiều kiếp: là nghiệp tạo tích lũy nhiều kiếp,nhân tố bất nhất,là nhân quả không thể trả trong kiếp tới.Điềm báo hiệu là ở người thân xung quanh,như cha mẹ,vợ con,thậm chí anh em chị em,đương nhiên,đối tượng mang điềm báo cũng ít nhiều có liên quan nhân quả.

*nghiệp nhẹ: nghiệp tạo mức độ nhẹ mà còn là nghiệp kiếp trước,điềm báo cũng bắt đầu từ đương sự,thường là trong giấc mơ hay là đau bệnh,nếu không phát hiện thì sẽ trả nghiệp đến hết mới thôi.

*nghiệp nặng: phức tạp và phiền phức,không nhất định là nghiệp kiếp trước hay nghiệp nhiều kiếp.Trước khi trả báo,điềm báo không nhất định ở đương sự nhưng có một điều chắc chắn là vận hạn gia đình tất bại.

Như trên nói rõ,người đời có thể biết được có sự đeo bám của nghiệp chướng,thậm chí trong điềm báo đó có thể phân biệt nghiệp thuộc loại nào.Ví dụ như : điềm có nhiều ác vong hiển hiện thì đa phần thuộc sát nghiệp,ngôn ngữ thất thường hoặc quan hệ nhân sự tự nhiên đỗ vỡ thì là khẩu nghiệp;sắc tướng thay đổi rõ ràng,hôn nhân không thuận lợi,bao gồm đã kết hôn hay chưa kết hôn,đều thuộc dâm nghiệp.Nghiệp nhân như thế nào thì điềm báo như thế ấy,những điềm như vậy là hiện tượng có thể hóa giải.Nhưng nếu điềm báo không rõ ràng,kỳ lạ hỗn tạp thì đó là hiện tượng nghiệp chướng khó hóa giải,kết quả đeo bám sẽ gây tổn hại nghiêm trọng,nên cẩn trọng đề phòng.Gặp hoàn cảnh này,tốt nhất nên yêu cầu hóa giải,không nên để kéo dài,sẽ khó thoát được.Ở đây ta đã nói rõ sơ lược vấn đề,những phần về sau sẽ nói tường tận hơn,mong người đời đọc kỹ để hiểu rõ tình hình nhân quả luân hồi đeo bám như thế nào mà tận dụng thân sức của mình hành thiện.

PHẦN 2: KHUYÊN CHÁNH TÍN NHÂN QUẢ.
Quan âm bồ tát giáng
thơ rằng:nghiệp trước nay trả nhân và quả,đeo bám họa phước sự tường tận,minh minh giám sát vô tư báo,khổ tâm khuyên nhủ mọi chúng sinh.

Nhân quả đeo bám phức tạp,không thể vài lời nói rõ,thậm chí có thể nói trong ngày thường bất cứ một động tác hay ý niệm đều làm sản sinh nhân quả.Đây không phải lý luận trống rỗng huyền hoặc;nếu không có nhân quả báo ứng,Mục Liên tôn giả sao không phá được cửa địa ngục cứu mẹ ?

Tác dụng của nhân quả là thưởng thiện phạt ác,là một định luật chí công vô tư và cũng là một thực tiễn cụ thể;đương nhiên,cuộc đời đều do nhân quả quán xuyến,do đó mới có cuộc sống nhân loại ngày hôm nay.Cho đến ngày nay,trước mắt vẫn chưa có một lý luận nào có thể trả lời cho quan hệ giữa con người với con người,liên hệ ra sao ? chỉ có "nhân quả luận" là chấp nhận được.Do đó,người đời cần hiểu rõ một điều: "nhân quả" không lúc nào rời khỏi hai bên phải trái của con người,chỉ cần hiểu rõ nó,thể hội nó,mới đánh tan sự trói buộc của nó,mới giải thoát khỏi sự đeo bám của nó,làm cho linh tánh vĩnh viễn nhảy ra khỏi sức hấp dẫn của luân hồi nhân quả.Nhưng ở đây không phải là kêu gọi các con sợ nhân quả,sợ sức hấp dẫn của nó,có nhân tức có quả,biết trước để tránh mà thôi;muốn chống cự lại nó,cần phải quen thuộc nó.Rất nhiều người rơi vào luân hồi cũng chỉ vì không quen thuộc nó,mới rơi vào vòng xoáy của nó.Mục đích của những lời nói này là để các con hiểu rõ nhân quả quan trọng như thế nào đối với con người,từ từ mà đọc xuống rồi sẽ có được tâm đắc,cởi bỏ dần sự trói buộc ,càng hy vọng giải thoát khỏi nó.

PHẦN 3: KIẾP NÀY CÂM ĐIẾC CHỊU QUẢ KHỔ,ĐỀU DO ÁC KHẨU KHÔNG TỒN ĐẠO.
Quan âm bồ tát giáng

Thánh thị: ta phụng chỉ trước tác quyển sách này,bằng cách phân tích lý luận hợp lý thỏa đáng để hiển hiện tướng trạng của nhân quả,thu nhặt nhiều điều mới lạ,hoặc bằng cách tự hỏi và trả lời,hoặc do chánh loan Dũng bút hỏi và ta phân tích trả lời,hay là dùng những trường hợp có thật để phân tích.Đề tài luôn thay đổi,không những tránh gây nhàm chán mà còn có thể thu hút độc giả hứng thú xem,càng có thể đàm luận vấn đề một cách rõ ràng từ mọi góc độ.

Dũng bút: bồ tát nói như vậy,xin cho đệ tử thỉnh giáo một vấn đề : kiếp này câm điếc vì nhân gì ?

Bồ tát: kiếp này bị điếc do kiếp trước nghe pháp,nghe đạo mà trong lòng không tin;hoặc khi cha mẹ dạy bảo mà xem như trâu nghe gãy đàn,không chịu thọ giáo;còn người câm là do hủy báng đạo hay ác khẩu mắng song thân.

Dũng bút: vậy những người chịu quả khổ như vậy muốn hóa giải có được chăng ?

Bồ tát: được,nhưng cơ hội thành công không nhiều.Tạo nghiệp nhẹ dễ hóa giải,tạo nghiệp nặng thì ác quả khó giải.Giải pháp là tạo nhân gì thì bù đắp theo nhân đó,kiên trì lâu dài sẽ thấy hiệu quả.

Dũng bút: ý là kẻ điếc sữa lỗi bằng cách nghe đạo tín phụng lại khuyên người hướng đạo để hóa giải nhân trước;kẻ câm thì xiển dương diệu lý của đạo để độ người hướng đạo mà hóa giải tiền nghiệp.Nhưng đã câm điếc thì làm sao độ người,xiển đạo ?

Bồ tát: tai không nghe được,miệng không nói được,thì có văn tự thay thế;lấy sách xiển đạo,độ người bằng cách này cũng được.Sau cùng,dùng hoàn cảnh nhân quả báo ứng của mình để cảnh giác cho người là cách hoá giải nghiệp chướng hay nhất.

Dũng bút: lại xin hỏi bồ tát,gieo nhân gặt quả không nhất định toàn là tiên thiên.Những kẻ câm điếc có khi từ hậu thiên hình thành,đối với trường hợp như vậy có thể biết trước điềm báo và đề phòng được không ?

Bồ tát: đương nhiên có thể,người tạo nhân câm điếc,trước lúc quả báo đến thường có những giấc mơ thấy được cảnh mình tạo nghiệp,những điềm báo này thường xảy ra ở đương sự,có thể phát giác được hay không thì còn tùy vào tạo hoá của đương sự,đương nhiên là cũng có nhiều nguyên nhân nhiễm bệnh đưa đến quả báo,như thế thì dễ phòng tránh hơn.

Dũng bút: cầu mong bồ tát giải thích tường tận.

Bồ tát: khi một người sanh bệnh,mà bệnh này có thể dẫn đến câm điếc thì phải một bên chữa trị bệnh,một bên tạo công đức hóa giải nghiệp chướng,hai cái cùng thi hành thì có thể hóa giải nghiệp báo.

Dũng bút: có thể tránh khỏi quả báo sao ? vậy thì đâu phải định số nữa ? nếu bệnh tình có thể dẫn đến câm điếc mà kết quả không bị thì có phải bận rộn xuông không ?

Bồ tát: nói như vậy không đúng,quả báo là cố định,nhân nào quả nấy,nhưng có thể tránh khỏi thì là do có công đức bù đắp.Cũng có thể nói rằng,công đức đã hóa giải ác nhân.Ta lấy ví dụ : con nợ người ta một số tiền lớn mà trốn ra nước ngoài,sống tự tại khá lâu,nhưng sau này lại gặp mặt chủ nợ thì có phải con phải trả tiền không ? tuy rằng quốc độ không giống,pháp luật có khác,con thoát khỏi sự xét xử của pháp luật nhưng chủ nợ có để yên cho con không,cách đòi nợ sẽ đủ mọi hình thức,nếu con muốn vượt qua yên ổn thì phải làm sao cho chủ nợ cam tâm,bằng cách này hay bằng cách khác như gia ân cho hắn hay người thân của hắn.

Dũng bút: đệ tử hiểu rồi,nhân quả cũng vậy.Ngươi tạo nhân gì thì cái quả sẽ không trốn được,nhưng bản thân có thể chọn lựa cách trả như thế nào,không nhất định phải cam tâm chịu đựng.
Bồ tát: đúng vậy,một khi đã tạo nghiệp nhân thì phải trả,chỉ có phương thức hoàn trả không giống nhau thôi.

PHẦN 4: GIEO NHÂN HÓA GIẢI NHÂN TRƯỚC,CHÚNG THIỆN HỘ TRÌ ĐƯỢC TIẾNG TỐT.
Quan âm bồ tát giáng

thánh thị: người đời chịu khổ,dày vò không dứt,đó là do nghiệp chướng tạo thành;nhân sinh khổ hải đều do ác nghiệp hình thành.Thương xót thay người đời trầm luân khổ hải không thể tự cứu,mỗi mỗi nghe tiếng cứu khổ;nhưng cuộc đời khổ,khổ được bao nhiêu ? phải từ căn nguyên mà trị,biết được gieo nhân ắt có quả mà thận trọng để tránh hậu hoạn.

Dũng bút: bồ tát đại từ bi,người người đều biết.Xin cho đệ tử thỉnh giáo,chứng tê liệt của trẻ nhỏ hình thành như thế nào ạ ?

Bồ tát: do phá hoại cầu đường mà tạo thành,hoặc là tạo những ác nhân để lại họa hoạn khó trị tận gốc,mới bị quả báo tàn tật;loại quả báo này,đa số là tạo nghiệp nhân bất lợi cho người khác mà hình thành.

Dũng bút: loại bệnh này cũng có phân biệt tiên thiên hậu thiên,vậy phương pháp hóa giải cũng như phần trên đã nói phải không ?

Bồ tát: đúng vậy.

Dũng bút: vậy quả báo hậu thiên hình thành,có thể đề phòng trước được không,nếu được thì triệu chứng như thế nào ?

Bồ tát: được,trước khi quả báo hình thành,thường là có ác mộng liên miên,thậm chí khi ác mộng sẽ nói ra nhân đã tạo lúc trước.

Dũng bút: ừm,mỗi loại quả báo trước khi hình thành,người bên cạnh nếu phát giác,có thể giúp được đương sự không ?

Bồ tát: được,vấn đề là đương sự có chấp nhận sự chỉ đạo giúp đỡ mà tạo lập công đức không.

Dũng bút: nếu như quả báo đã hình thành,có nghĩa là đã thọ báo,mà loại bệnh tàn tật này với nền y học hiện tại rất khó trị dứt được;xin hỏi bồ tát có cách nào hoá giải được không ?

Bồ tát: đương nhiên là có.Nhưng mà phòng bệnh vẫn hơn là trị bệnh,cũng có nghĩa là phòng bệnh thì dễ,chữa bệnh rất khó.

Dũng bút: vậy thì tàn khốc quá ?

Bồ tát: khi gieo nhân,những gì mình tạo cho người khác,bản thân phải chịu lại tàn khốc hơn nhiều.

Dũng bút: rất khó nhưng không phải là tuyệt vọng,phải có một tia hy vọng chứ,xin bồ tát khai thị.

Bồ tát: chứng câm điếc,sau khi hóa giải được,nếu độ được trăm người,3 năm không thối chí,được 100 quả,sinh phúc huệ linh thần như thoát thai hoán cốt,chứng bệnh được tiêu.Đây là cách lấy công độ người hướng thiện làm nguyên động lực,lấy sức của chúng thiện hướng vào một người có thể kích phát thân người và linh thần tiềm ẩn lực tương khế hợp,đột phá chướng ngại.

Dũng bút: vậy chân tay tàn tật cũng như vậy sao ?

Bồ tát: nguyên tắc tương đồng,tốt nhất là tự thân thực hành,thì càng có lợi cho việc lành bệnh.Cũng có nghĩa là dùng thân tàn tật bôn ba độ sanh,chúng thiện hộ trì thì càng dễ phát sinh kỳ tích hiển ứng,giải thoát khỏi trói buộc phàm thân.

PHẦN 5: BỒ TÁT TỪ BI THÍ NHÂN TÂM,TẦM THINH CỨU KHỔ PHẬT KHÔNG TỪ.
Quán âm bồ tát giáng

thánh thị: ta tuy chứng phật quả từ lâu,nhưng không nguyện thành phật,vì chúng sinh còn khổ nhiều,ta trắc ẩn khó nén lòng,tứ đại hoằng nguyện,cứu độ chúng sinh khổ đau.Nhưng,chúng sinh mênh mông,có bao giờ biết được lòng từ bi của phật,người nói ân cần,kẻ nghe lơ là,thật đau lòng quá.A di đà phật.

Dũng bút: bồ tát nhân từ,tứ đại hoằng nguyện;thánh hiệu Nam Hải Cổ Phật người người đều biết,nhưng mỗi lần hiện ứng cứu khổ đều là Quan âm bồ tát.Người có trí tuệ nên hiểu tấm lòng từ bi cứu khổ của bồ tát,ừ đúng rồi,đệ tử muốn thỉnh giáo một vấn đề,bồ tát từ bi,nếu như có người bị bệnh nhân quả,phát nguyện trợ in sách "nhân quả bệnh tượng tích luận",lưu truyền,giảng giải,khuyến hóa,công đức độ chúng có thể được bồ tát đặc biệt phù hộ giải trừ bệnh khổ không ?

Bồ tát: hỏi hay lắm,ta được ơn trên giáng chỉ viết sách nhân quả thì cũng được cho phép giải trừ bệnh chướng.Công đức in tặng một số sách thiện,hướng người về nẻo thiện đều có thể giải trừ nghiệp chướng,tất cả ta sẽ tùy cảm ứng giúp đỡ giải trừ.

Dũng bút: đúng là tốt quá,nếu đệ tử tuyên bố điều này cho người đời liệu có gia tăng phiền phức cho bồ tát không ?

Bồ tát: không đâu,nhưng ta xin nói trước,nhân quả có định luật,bù trừ cũng có định luật,ta không thể làm trái luật trời,chỉ trong phạm quy cho phép mà ban ơn hóa giải cảm ứng.

PHẦN 6: NHÂN QUẢ NGHIỆP BÁO LUÂN HỒI CHUYỂN,ĐỀ HỒ QUÁN ĐẢNH NGỘ TUÂN HÀNH.
Quan âm bồ tát giáng

thánh thị : từ khi viết sách,ta nhận được yêu cầu hóa giải nhân quả từ rất nhiều phật tử hữu duyên cùng sự lập nguyện trợ đạo của rất nhiều thiện tín,tâm ta có lúc vui,lúc buồn.Vui vì có người trợ đạo,sách thiện được phổ hóa càng ngày càng rộng rãi,buồn vì thế gian nhân quả báo ngày càng kịch liệt,thật đáng lo thay.
Dũng bút: bồ tát từ bi xót thương,luôn nhớ nghĩ đến chúng sanh,trong ngôn từ có thể nhận ra được.Nhưng mà quả báo thuộc thiên luật,liệu có cách hóa giải nào không ?

Bồ tát: "nhân quả báo" là sự đeo bám của nghiệp lực,cũng là nhân bị lưu chuyển trong luân hồi,mà sản sinh sức mạnh tạo thành quả,do đó cách tránh hay nhất là cẩn trọng gieo nhân,từ không nhân dẫn không quả.Nhưng đây là phương pháp tiêu cực,vì khi đã sống làm người,con người là sự dung hợp của linh tánh và thân giả,mà thân giả lại phải dựa vào ngũ hành sinh tồn,ngũ hành biến hóa tự tạo ra các yếu tố dụ hoặc làm người dễ dàng gieo nhân.Vì thế,chỉ có tích cực kết thiện duyên rộng rãi,tạo nhiều nhân lành,để bù đắp những
ác nhân mình đã gieo hay sẽ gieo thì mới là thượng sách.

Dũng bút: đây chỉ là lý luận,nhưng trong quá trình thực hành phải làm như thế nào ? có nghĩa là làm cách nào để giảm nhẹ sự đeo bám của nghiệp lực,giảm đến mức nhỏ nhất.

Bồ tát: ở đây có rất nhiều phương pháp,ví dụ như tạo công đức hồi hướng;đương nhiên,một số người không biết ý nghĩa chân thật của nhân quả nhưng chưa mưa phải biết lo dù,tu thiện công đức để tiêu nghiệp,trong vô hình hóa giải được sự đeo bám của nghiệp chướng.Vì thế,nghiệp chướng đền trả phải có thời gian,chưa đến lúc thì tuyệt nhiên không được phát sinh,trong lúc bình thường chưa thọ quả thì nên hồi hướng giải nghiệp là hay nhất,ngoài ra,lúc thọ nghiệp báo đền trả nếu như có thể phát tâm lập nguyện thực tiễn,không cần biết là thiện nguyện nào đều có ích cho việc giải nghiệp.Sau cùng,có một chiêu sát thủ cực hay,đó là cầu tu đại đạo,lập nguyện trì chay.

Dũng bút: cầu tu đại đạo,lập nguyện trì chay có thể giải nghiệp sao ? xin bồ tát nói rõ để khai ngộ cho con.
Bồ tát: vì cầu tu đại đạo tất có ma khảo,đạo khảo,thử thách đủ thứ,thiên luật quy định,phàm các loại thử thách đều để tiêu nghiệp chướng.cầu đạo tất phải chịu khảo,qua cửa tức thành tựu,lại có thể tiêu nghiệp,là nhất cử lưỡng tiện,cớ sao không làm ? mà trì chay là phát tâm không sát sinh,không tổn sanh,lấy nguyện nhân đức này hoá giải khí cang khốc của oan nghiệp,rất hợp lấy nhu chế cương,sao có lý không thành.

PHẦN 7: SƯ SINH ĐỐI ĐÁP MỘT ĐÔI LỜI,PHƯƠNG PHÁP GIẢI NGHIỆP TIN KHÔNG GIẢ.
Quan âm bồ tát giáng

thánh thị: nhân quả bệnh đại để phân làm 2 loại "tinh thần" và "thân thể",cũng phân làm "hữu hình" và "vô hình".mà vô hình thường thắng hữu hình vì bệnh nhân quả vô hình khó giải quyết hơn.

Dũng bút: đệ tử cũng cảm thấy như vậy,căn cứ vào mười mấy năm vì thiện tín giải trừ oan nghiệp nhân quả mà tổng kết,thì đúng như vậy.Duy trong đó cũng có ngoại lệ,nhưng khi có ngoại lệ tức có nhân duyên,có thể xin bồ tát khai thuật được không ?

Bồ tát: đương nhiên có thể,trường hợp ngoại lệ là,khi có người phát nguyện hòa giải,oan nghiệp rời đi,nhân quả vô hình làm bệnh không trị mà hết,việc này khỏi giải thích,nhưng ngoài ra có người không thuốc không có gì đặc biệt mà hết thì cái này cần phải giải thích rõ;đại khái chia làm 2 loại,một là thời hạn nghiệp báo đền trả đã hết,bọn chúng tất phải ra đi,mà toàn bộ chứng trạng người thọ chịu đều do nghiệp chướng tạo thành nên một khi nó ra đi thì không thuốc mà khỏi,hai là người thọ chịu có nguyên thần kháng lực tăng trưởng tự đẩy hoặc tạm thời áp chế được nghiệp chướng mà không thuốc tự hết.

Dũng bút: bồ tát nói trong trường hợp thứ hai,xin hỏi là làm cách nào tăng trưởng nguyên thần kháng lực mà tạm thời áp chế được nghiệp chướng ? có thể để lại hậu hoạn sau này không ?

Bồ tát: để tăng trưởng nguyên thần kháng lực có những cách sau : tĩnh tọa,tụng đọc chân ngôn,thần chú,kinh điển với các cách cầu tiên phật gia trì linh thần,mà tạm thời chế ngự nghiệp chướng nhưng để lại phản ứng phụ,là vì nguyên thần tăng mạnh làm củng cố sự làm chủ nhục thân giả thể,nghiệp chướng không dễ xâm nhập tạo cơ hội cho hữu hình nhiễu loạn,đó là phản ứng phụ,chỉ giảm nhẹ mà thôi.

Dũng bút: vậy không phải là đào tường phía đông đắp tường phía tây sao ?

Bồ tát: không phải hoàn toàn như vậy,như thế không những giảm nhẹ mà còn từ từ hóa giải,vì từ vô hình chuyển sang hữu hình thì có thể trị bằng thuốc.Cũng như "đánh trước mặt dễ tránh,đâm sau lưng khó đỡ".Con có thể nói không ích lợi sao ?

Dũng bút: nói cũng đúng vậy,cảm tạ bồ tát khai thị,đệ tử như bỗng nhiên thông suốt.Nhưng đệ tử có một nghi vấn xin bồ tát khai thị ?

Bồ tát: nói thử xem.

Dũng bút: bồ tát và đệ tử phụng chỉ viết sách,sách tên "Nhân Quả bệnh tượng tích luận".Điều đó có nghĩa là tường thuật hiện tượng nhân quả bệnh trạng;từ khi bắt đầu đến nay,một số lý luận giải thích đã được bồ tát khai thị.Mà một số thiện tín cũng hiểu rõ "nhân quả phải có công đức hóa giải" nhưng họ không thể biết được bệnh nào là do nghiệp chướng nhân quả,bệnh nào không phải,vậy xin bồ tát khai thị.

Bồ tát: quả nhiên không hổ danh vô cực kim loan chuyển thế thông thiên linh bút,chúng ta sẽ đợi đến phần sau giải thích nói rõ.

PHẦN 8 : TINH THẦN SAI LOẠN VÔ BIÊN KHỔ,KHAI THỊ THÀNH HÌNH CÓ NHÂN XA.
Quan âm bồ tát giáng

Thánh thị: hiểu rõ nhân quả hiện tượng hình thành thì mới tránh được nhân hình thành,mới giải thoát khỏi nghiệp quả báo;càng có thể hiểu rõ nhân quả,biết được đường đi nước bước của nó,càng dễ dàng giải thoát khỏi luân hồi nhân quả.Tục ngữ có câu:"gỡ nút cần phải có người thắt nút",lại nói một vật khắc một vật.Đây càng nói rõ mọi thứ vạn vật đều có cách giải quyết.Cũng muốn nhắn nhủ đến những người đang chịu đau khổ bệnh tật nên hiểu rõ nhân quả mà "tu nhân kết thiện duyên rộng rãi" có thể làm cuộc đời bình an thuận lợi.

Dũng bút: đúng vậy,lời của bồ tát đúng như kim đâm một nhát liền thấy máu.Một số người chưa chịu qua bệnh khổ do nhân quả,không biết khổ ra sao ? muốn thoát mà không biết đường nào có thể đi,nay bồ tát giải nói "hiện tượng nhân quả" làm trang bị cho mọi nhà hiểu rõ nó,tự mình không dùng có thể để giúp người thì công đức vô lượng.

Bồ tát: đúng vậy,viết sách không phải để chữa tức thì dùng,mà làm cho mọi người hiểu được lý lẽ trong đó,tự mình không dùng đến thì có thể giúp người cũng là tạo một việc công đức,chuẩn bị mà dùng còn hơn không chuẩn bị trước.

Dũng bút: đệ tử thường thấy những thiện tín nhờ trợ giúp hoá giải đa số là người bị thần kinh sai loạn.Đối với hiện tượng hình thành nhân như vậy,làm cách nào tránh hay thoát khỏi,xin bồ tát chỉ dạy.
Bồ tát: thần kinh sai loạn thuộc quả báo từ vô hình gây ra,trong y lý thuộc khoa thần kinh,nhưng khả năng trị tận gốc rất thấp,nguyên nhân cũng do nghiệp lực đeo bám gây ra.Nhân hình thành của nó đa số do "sát nghiệp" sở tạo thành,cũng có thể do ngỗ nghịch với tôn trưởng mà thành.Nhưng nghiệp báo đền trả không liên tiếp trong 2 kiếp là được,có người bị đeo bám liên tiếp đến nhiều kiếp.Phương pháp tốt nhất là siêng năng phóng sanh rồi hồi hướng công đức hoặc trì tụng in tặng "vãng sanh phóng sanh chú",trong ngày thường sinh hoạt nếu lúc mê lúc tỉnh và thấy người lạ hay vật lạ đeo bám phiền nhiễu thì chính là lúc sắp trả nghiệp,lúc đó nếu không có đại thiện nguyện hay đại công đức bù đắp thì ắt sẽ thọ quả.

Dũng bút: nhưng mà,có rất nhiều việc đột nhiên đến,căn bản không có điềm báo gì cả thì làm cách nào hóa giải nó ?

Bồ tát: không có việc đột phát tạo nên thần kinh sai loạn ?

Dũng bút: nhưng đệ tử từng xử lý qua một vụ bị thần kinh sai loạn,theo người thân của đương sự nói là đang bình thường khỏe mạnh,tự nhiên từ từ khác thường rồi dẫn đến không trị được luôn.
Bồ tát: người thân của anh ta đương nhiên không biết rồi.Vì điềm báo của loại nghiệp quả này chỉ xảy ra trên thân người bệnh nhưng đương sự không quan tâm để ý nên đến lúc trả nghiệp,người thân cứ tưởng là đột nhiên xảy ra.

Dũng bút: loại hình quả báo này rất thường gặp,xin bồ tát khai thị cách hóa giải.
Bồ tát: tình trạng quả báo thường gặp nhất,ngoài "thần kinh sai loạn" ra còn có thuộc về "thân thể chứng trạng",kỳ sau sẽ nói rõ.Còn cách hóa giải đối với tình hình trên thì hơi phức tạp,nếu như vào lúc chưa xảy ra thì còn dễ trị nhưng đợi đến lúc nghiệp chướng làm tổn hại quá nhiều thì thật khó,trừ việc tạo công đức giải oan ra,phải lập nguyện trường chay để giải trừ sát nghiệp,phải nhờ tiên phật trợ linh để củng cố nguyên thần.Do đó,bởi vậy bình thường phải chú ý cách giảihóa"nhân hình thành",đừng để tới lúc hoạn nạn mới ôm chân phật thì đã trễ rồi.

PHẦN 9: ĐỘT NHIÊN BỆNH TRẠNG ĐEO BÁM LÂU,CÁCH HAY THOÁT KHỔ ĐỪNG NÊN QUÊN.
Quan âm bồ tát giáng

Thánh thị: chứng trạng quả báo thường gặp nhất,ngoài tinh thần sai loạn còn có thuộc về chứng trạng thân thể,cũng tùy nơi tùy lúc mà gặp phải.Mục đích viết sách của ta,chủ yếu khuyên người đời "phòng bệnh hơn chữa bệnh",hy vọng người đời sau khi đọc kỹ sách này,biết được nhân hình thành nghiệp báo tránh tạo ác nghiệp nữa.

Dũng bút: đúng vậy,tin tưởng rằng mọi người có thể hiểu được tính chính xác của câu nói này,mà từ đó tạo dựng cho mình một phương châm sống đúng,có thể làm giảm đi rất nhiều đau khổ phát sinh,đồng thời tạo thêm công đức phòng thân về sau,mong nguyện tấm lòng nhỏ bé này sẽ cống hiến cho muôn ngàn chúng sinh được lợi ích.

Bồ tát: chứng trạng quả báo trên thân thể gồm các loại sau như: chứng trạng cơ quan bộ phận nào đó,chứng trạng ngoại biểu bì và chứng trạng khí huyết kinh mạch,tất cả gồm 3 loại,mà thường gặp nhất và cũng khó trị nhất là chứng trạng cơ quan bộ phận nào đó,đại bộ phận hiện tượng gồm: đau sưng trước ngực hay là cảm giác tắc nghẽn tức ngực.Ngoài ra còn có bệnh đau chạy khắp người,hôm nay tại ngực,ngày mai tại lưng hoặc là ở chân.

Dũng bút: nhớ lại những hiện tượng này,đệ tử đã từng xử lý theo yêu cầu của thiện tín,mà theo ân sư thánh thị sắp đặt hoá giải cũng rất phức tạp,mong bồ tát khai thị thêm ạ.

Bồ tát: nhân hình thành của hiện tượng này đa phần là tạo nhân ác "hại người chí mạng,có thù phải trả",mà nghiệp nhân đền trả đa phần là cách một kiếp,loại nghiệp lực này đặc biệt hiện rõ nơi người tu đạo,mục đích của nó là kết liễu một lần hoặc chịu khổ đợi thử thách tiêu nghiệp.

Dũng bút: sao lại như vậy ? đó không phải làm cho người ta nghe đạo mà thối chí sao,hoàn toàn ngược lại với ý chỉ quảng độ hướng đạo.

Bồ tát: sai rồi,sự phát sinh quả báo như vậy,nếu như ứng trên thân người bình thường thì chết ngay tức khắc,nghiệp loại này là mạng đền mạng;nhưng với người tu đạo là "lấy khảo thay mạng",không đến nỗi chí mạng,đó là cái đáng quí của đạo,là chỗ trân quí của tu trì phụng hành.

Dũng bút: vậy hiện tượng điềm báo này là gì ?

Bồ tát: điềm báo của hiện tượng này đa phần ở "xung sát" gây nên,sát thuộc âm,âm nhập dương thể,mà khi sát ra đi thì nghiệp lực gặp trống khởi tác dụng,cuối cùng hình thành đau bệnh vô hình.

Dũng bút: như vậy xung sát thật nguy hiểm ?

Bồ tát: nếu như có loại nghiệp này,đương nhiên phải tránh xung sát,nếu không chỉ cần cúng giải xung sát là được.

Dũng bút: vậy phải chú ý tránh miễn xung sát,lại phải hiểu rõ có nhân cách thế không,như vậy mới đề phòng và tránh được hiện tượng này xảy ra.

Bồ tát: đại để là như vậy.Nhưng cũng có tình hình ngoại lệ,ví dụ như vô ý tạo công đức lớn,âm đức hay là người tu thiện công đức lâu dài,phước huệ tích lũy theo năm tháng,tiêu trừ nghiệp chướng.Cũng có khả năng điềm báo mới bắt đầu thì đã giải trừ được,đương nhiên có mặt tốt cũng có mặt xấu,đó là ngày càng nặng hơn,thời gian điềm báo và thọ nghiệp chỉ trong sát na,gần như nối liền nhau mà đến.

Dũng bút: bồ tát có thể cho một ví dụ nói rõ không ?

Bồ tát: ví dụ như xung sát,cái "đoàn thể nghiệp" này đã tồn tại,trên thân người xung sát mới bắt đầu biến hóa đã được tiên phật giải trừ,sát đã đi xa,trong thời gian này nghiệp thấy khoảng trống sau khi xung sát liền nhập vào khởi tác dụng tạo nên quả báo.nhưng do người này có tích lũy phước huệ nên tiêu trừ quả báo,trong sát na hiện tướng lạ rồi tiêu tan.

Dũng bút: cũng có thể nói rằng khi bị xung sát,phước huệ đã lắp đầy chỗ trống mà tránh được quả báo.

Bồ tát: đương nhiên,nhưng mà còn phải xem phước huệ sâu cạn mà quyết định.

PHẦN 10: DÂM NGHIỆP TẠO NÊN HẬU HOẠN,NHÂN SINH BỆNH KHỔ CÀNG KHÔNG DỨT.
Quan âm bồ tát giáng

Thánh thị: trong quả báo có khá nhiều trường hợp đặc thù,đó là trường hợp tạo dâm nghiệp,gọi là đặc thù vì hiện tượng trả báo.Nói cách khác,rất dễ dàng phân biệt ra nghiệp báo trước mắt có phải dâm nghiệp không.

Dũng bút: xin bồ tát cho ví dụ nói rõ.

Bồ tát: dâm nghiệp đền trả có phân làm hai loại thuộc nam và nữ,người nam thọ nghiệp rõ ràng nhất là ngày càng suy kiệt,phụ nữ thì có nhiều trạng thái như tâm tư hành vi bất chánh hoặc tự chấp nhận đọa lạc hoặc mơ thấy oan nghiệp đeo bám làm ngày càng ủy mị,nhưng đây là thiểu số.

Dũng bút: sao lại có sự phân biệt như vậy ?

Bồ tát: vì "dâm nghiệp nghiệp lực thuộc khí cực âm",phiền nhiễu người nam tổn dương,phiền nhiễu người nữ trợ âm nên tơ tưởng bất chính.

Dũng bút: vậy tất cả những cô gái phong trần đều thuộc diện bồ tát nói đến sao ?

Bồ tát: đại khái là như vậy,nhưng có trường hợp không phải gái phong trần cũng bị.

Dũng bút: vậy trước khi dâm nghiệp nghiệp lực đến,thường có điềm báo gì ?

Bồ tát: dâm nghiệp nghiệp lực thuộc khí cực âm nên sẽ tạo nên ma chướng,quả báo của dâm nghiệp quan trọng ở chỗ ma chướng.

Dũng bút: hiện tượng ma chướng sẽ như thế nào ?

Bồ tát: thường gặp nhất là ỷ mộng,thấy mình quan hệ với quỷ ma,bị âm khí xâm nhập,đó là hiện tượng của người nam,còn nữ cũng vậy,đa số do tâm ham muốn hư vinh và tư tưởng cực đoan dẫn đến.

Dũng bút: lúc gặp ỷ mộng,và các hiện tượng người nữ gặp phải đều thuộc nhân tố hậu thiên,như vậy thì phòng tránh không được rồi,có thể phân biện điềm báo trước được không ?

Bồ tát: nhân tố hậu thiện thì giải quyết dễ dàng,nếu là "quỷ mê tâm khiếu" thì khó rồi,người nam lúc bị ỷ mộng có thể kiềm chế cảm quan của mình không tiếp nhận sự vật động tịnh màu đỏ;nhưng nếu như tiềm ý thức bị nghiệp lực dẫn dụ thì đành bất lực thôi,tình hình người nữ cũng vậy;do đó,để thoát khỏi sự trói buộc của dâm nghiệp nghiệp lực thì trước tiên cần phải "thanh tâm quả dục".

Dũng bút: đệ tử tiếp nhận xử lý những trường hợp như vậy,bản thân thiện tín hết mình kiềm chế nhưng ma chướng hoành hành mãnh liệt,vậy nên phải làm gì ?

Bồ tát: tất cả ma chướng đều nhân chỗ trống mà nhập vào,phương pháp hóa giải hậu thiên là chánh nhân luân chi thường thì mới mong giải trừ được sự xâm nhiễm của nó.Nếu không thì tịnh tọa đúng cách cũng có hiệu quả.

Dũng bút: Bồ tát nói là kết hôn có thể giải trừ ma chướng phiền nhiễu,xin nói rõ hơn ạ.

Bồ tát: dâm nghiệp hình thành là do sự bất chánh trong sắc dục,khi nó đến đòi nợ thì cũng bằng hình thức như vậy,do đó kết hôn có thể làm điều hòa âm dương mà xua đuổi nó.Còn tịnh tọa thì lấy tiểu chu thiên của thân người khế hợp đại chu thiên của trời đất,từ đó sản sinh sức mạnh đủ để phá trừ ma chướng,lý lẽ cũng tương đồng,như phạm dâm nghiệp thì in tặng sách giới dâm,đem công đức khuyên người giới dâm bù đắp tội lỗi phạm dâm của mình,thì có thể trừ tà ma,đạo lý như vậy.

Dũng bút: ừ,quả báo của dâm nghiệp cũng dễ hoá giải,không đến nỗi quá kịch liệt.

Bồ tát: vậy phải xem con đứng ở góc độ nào luận bàn,về phương diện chịu khổ thì không thực sự đau thương nhưng áp lực tinh thần cũng đủ làm con suy sụp nặng.Dễ hóa giải cũng có thể như vậy vì nó dễ nhận ra,chỉ cần tùy bệnh cho thuốc là xong,nhưng chỉ sợ ma chướng mạnh quá thì không cứu được,ngay cả trợ lực cũng không tác dụng.

PHẦN 11: ÁC LINH TÁC QUÁI KHÔNG NGỪNG NGHỈ,DỊ TƯỚNG NGUYÊN DO THẬT ĐÁNG SỢ.
Quan âm bồ tát giáng
thánh thị: ta thường nghe người đời than oán,đời thật khổ,khổ không nói nên lời,tiên phật tuy rằng từ bi,sao không giải quyết được hết khổ đau của thế gian ? tiếng kêu thê lương,ta không nén nổi trắc ẩn.

Dũng bút: bồ tát xin đừng quá bi lụy,thế gian khổ nhưng vẫn còn tịnh thổ,người đời khổ do không biết tu thôi.Bồ tát đại từ đại bi như vậy,nếu người đời chịu tu,nhất định cảm động bồ tát cứu khổ.

Bồ tát: lời nói không sai,thế gian khổ tuyệt đại đa số do nhân quả nghiệp lực dày vò,đó là luật trời quy định,người đời cầu tiên phật giải khổ,điều tiên quyết là bản thân phải đủ thiện đức cảm động trời đất,giải oan nghiệp,tiên phật trợ giúp chỉ làm giảm đi đau khổ đến mức thấp nhất.Người đời đa phần không hiểu được "giải trừ nhất thiết khổ là do bản thân quyết định".

Dũng bút: Ừ,đệ tử cũng cảm thấy như vậy,làm việc đạo cũng thế,muốn có người trợ đạo thì bản thân phải thật lòng hành đạo,nếu không ai mà giúp mình.Nhưng người trong tam giới,thoát không được ngũ hành,bao nhiêu việc phàm đeo bám phiền nhiễu.

Bồ tát: than thở vô ích,viết sách quan trọng hơn.Sách này lưu thông rộng rãi,con phải tốn chút tâm sức lưu truyền càng rộng,càng nhiều người đọc,thì "nhân quả luận" càng ăn sâu vào lòng người,sẽ không những giải trừ đau khổ trong nhân gian mà càng làm người sợ nghiệp lực mà không dám tạo nghiệp,thế đạo càng hướng thiện dẫn đến tường hòa,sẽ không phải là nói xuông nữa mà ngày đó sẽ thành hiện thực.

Dũng bút: bồ tát yên tâm,đệ tử đã lên kế hoạch lưu thông sách này,và cũng trình tấu ân chủ quyết định,sẽ không phụ lòng của bồ tát.Đúng rồi,ngày trước đệ tử có tiếp một cú điện thoại của một vị độc giả,đại ý là cô ta thường nhìn thấy một vài hiện tượng kỳ lạ,ví dụ như những con vật ghê tởm,cảnh tượng kinh hồn,thậm chí trong gấc mơ thấy người ngồi ở đầu giường.Bản thân cô ta đã làm theo sự chỉ dẫn của tiên phật nhiều nơi,có âm hồn đeo bám,vậy thì đây là loại nhân quả gì ạ ? tín nữ là vị thành tâm tu trì và trợ đạo,sao lại bị như vậy ?

Bồ tát: không sai,đại thể mà nói thì đây là việc đòi nợ của oan gia trái chủ.Đây là hiện tượng trả nợ trực tiếp,không chỉ có sức mạnh vô hình nhiễu loạn mà thôi.

Dũng bút: quả báo chia ra hữu hình và vô hình,nhưng âm linh thuộc vô hình,vậy phải giải thích làm sao ?

Bồ tát: cái này có thể chia ra vô hình trong vô hình,và hữu hình.Ví dụ như: bệnh đau vô cớ thuộc vô hình,biết được chứng trạng thuộc hữu hình.Oan gia trái chủ trực tiếp đòi nợ thuộc hữu hình trong hữu hình,xâm nhập thân thể quậy phá thuộc vô hình.

Dũng bút: lạ thật,oan linh thuộc hữu hình,chứng trạng thân thể thuộc vô hình,đúng là tương phản.Vậy nếu oan gia trái chủ trực tiếp đòi nợ thì tình hình như thế nào ?

Bồ tát: oan gia trái chủ có thể trực tiếp đòi nợ đều phải qua sự phê duyệt của địa phủ,do đó,bọn chúng mới có thể đến dương gian nhiễu loạn người dương thế.Chúng có thể làm mạnh mẽ như vậy vì chúng có lý đúng,có nghĩa là người gặp phải trường hợp này đều là xứng đáng.

Dũng bút: vậy thì phiền phức to rồi,oan linh đeo bám,không tính ẩn hiện hù dọa,những hiện tượng dị thường cũng đủ nhức đầu rồi,chẳng lẽ không có điềm báo trước để người ta chuẩn bị hay sao ?

Bồ tát: khó lắm,vì oan gia trái chủ được địa phủ chấp nhận nên trực tiếp đòi nợ,điềm báo của nó rất khó phân biện.Nhưng mà,có lợi cũng có hại,chúng nó có thể báo oán,người dương gian cũng có thể cầu nguyện tiên phật tu công đức hồi hướng,từ địa phủ sẽ xóa nghiệp nhân,nghiệp nhân một khi bị xóa,minh chỉ thu hồi thì chúng không thể đòi nợ nữa.

Dũng bút: Ừm,tình hình như vậy,đệ tử cũng xử lý qua khá nhiều.Nhưng đệ tử xin thỉnh giáo,oan gia trái chủ trực tiếp đòi nợ có thể gây ra tinh thần sai loạn hay chết thảm không ?
Bồ tát: cũng có thể xảy ra.

Dũng bút: vậy à,cũng không có điềm báo,như vậy không phải quá nguy hiểm hay sao ? địa phủ chuẩn y như vậy có quá đáng không ?

Bồ tát: không phải đâu,địa phủ chỉ làm theo luật trời đã định,không có sai lầm.Vấn đề là bản thân oan linh tích oán quá nặng,một khi có cơ hội liền ra tay hết sức nhưng sau khi về âm phủ sẽ bị phạt lại.

Dũng bút: vậy nếu như bình thường tu tạo công đức hồi hướng oan gia trái chủ thì có thể giảm bớt phần nào khi bị đòi nợ sao.

Bồ tát: đương nhiên,nhưng phải xem nhân hình thành thuộc loại nào.Người nào thường tạo công đức hồi hướng,địa phủ sẽ hủy quyền lãnh chỉ đòi nợ hoặc lúc đòi nợ có hiện tượng đặc định,ngoài ra không ảnh hưởng.

Dũng bút: như vậy là sao ?

Bồ tát: tại vì hiện tượng đặc định đòi nợ,địa phủ thả oan linh đòi nợ nhưng dùng tiên pháp chấn linh,làm cho nó không ra tay quá đáng,nguy hại người thọ báo.

PHẦN 12: THỂ CHẤT DỊ THƯỜNG GÂN CỐT ĐAU,SỚM TU GIẢI NGHIỆP MIỄN KÉO DÀI.
Quan âm bồ tát giáng

thánh thị: tục ngữ có câu "bình an là phúc,khoẻ mạnh là tài phú".nếu như thân thể thường có bệnh vô cớ,thì tinh thần không thể yên ổn tập trung,cũng không có cách nào yên tâm phát triển sự nghiệp,cũng bắt đầu phải chịu khổ đau.

Dũng bút: trong ngày thường cũng có những trường hợp như vậy,đệ tử gặp khá nhiều trường hợp cần xử lý như thế,theo ân sư thánh thị: có người vận vào sao xấu nên bệnh không dứt;có người do oan nghiệp đeo bám,còn ý của bồ tát như thế nào ?

Bồ tát: đúng vậy,nếu như là sao xấu nhập vận thì dễ rồi,vận qua thì không quan ngại gì.

Dũng bút: ý của bồ tát nói là,nếu như không phải sao xấu nhập vận thì rắc rối lớn rồi.
Bồ tát: cũng chưa chắc,bình thường có đau bệnh vô cớ,trừ việc liên quan đến "vận",đó còn là "nhân quả nghiệp lực đeo bám" thì rất rắc rối,nhưng không đến nỗi như con nói.

Dũng bút: vậy thì tình hình sẽ như thế nào ?

Bồ tát: nhân quả nghiệp lực đeo bám làm cho cơ thể lúc nào cũng bệnh đau,có thể chia làm 2 phương diện mà nói.một là gân cốt đau nhức không ngừng,đau đớn không cố định thời gian;và cố định đau đớn;mà điểm giống nhau là rất khó chữa trị.Y sĩ thường nói: "bệnh gân cốt rất khó trị",tuy rằng đây liên quan đến cấu tạo cơ thể mà nói không sai,nhưng khi thêm nghiệp lực đeo bám thì khó thật khó vậy.Hai là phương diện thể chất dị thường,cũng có nghĩa là rất suy nhược,ngẫu nhiên lơ là thì bị bệnh.Hoặc là có người nói dinh dưỡng không đủ,thiếu vận động hay không tập hít thở dẫn đến.Như vậy cũng không sai nhưng trên cơ bản vẫn là do nhân quả nghiệp lực tạo thành.

Dũng bút: vậy thì nhân quả hình thành như thế nào ?

Bồ tát: nhân hình thành là do nghiệp "đâm sau lưng người",cũng có số ít hiếu thắng tổn hại người,oan nghiệp đeo bám nên mới hình thành quả báo kiếp này.

Dũng bút: vậy điềm báo của nó là gì ?

Bồ tát: quả báo trên phương diện thân thể,điềm báo rất khó nhận rõ.Tại vì từ lúc bắt đầu đến lúc cuối cùng,tình hình cũng như vậy,nhiều nhất là tình trạng xấu đi,day dứt không ngừng.

Dũng bút: ý của bồ tát là không thể biết được ?

Bồ tát: không,ngược lại là rất dễ biết.Khi con người gặp tình hình bệnh đau như vậy,vài lần đi bác sĩ trị bệnh không hết hoặc là trở đi trở lại không định thì biết chắc là nó rồi.

Dũng bút: vậy thì loại bệnh nhân quả này rất dễ xử lý rồi,một khi gặp phải thì lập tức có thể tiêu giải oan nghiệp,vậy vạn sự OK rồi.

Bồ tát: đại để là như vậy.Nhưng mà,chỉ sợ kẻ nghiệp nặng thì không dễ hoá giải đâu.

Dũng bút: không sao,chỉ cần biết được nguyên nhân,cầu tiên phật làm chủ hóa giải tất không có vấn đề gì.
Bồ tát: nói cũng đúng,chỉ cần có tâm sám hối giải nghiệp thì tiên phật sẽ từ bi làm chủ cho.

PHẦN 13: ẢNH ẢO DO DỰ TÂM BẤT ĐỊNH,TUY PHÒNG MA CHƯỚNG LOẠN LINH THẦN.
Quan âm bồ tát giáng

thánh thị: nhân tâm không thiện,càng ngày càng ác,cho chí nhân quả luân hồi,không ngừng không dứt.Do đó,đủ thứ bệnh hoạn tạp chứng xuất hiện đầy khắp nơi,không phải lòng trời bất nhân vậy.

Dũng bút phúc họa vô môn,duy nhân tự chiêu,bao nhiêu người có thể hiểu rõ đạo lý trong đó ? ô,đúng rồi,nói đến bệnh hoạn khó chữa,nhiều người đều nói: thường thấy một số ảo ảnh,những dị tướng đó làm người nghi quỷ nghi thần.Vậy đó là tình hình như thế nào,xin bồ tát khai thị.
Bồ tát: có thể chia ra 2 phương diện mà nói: một là tâm ma,hai là điềm báo trước lúc thọ oan nghiệp.

Dũng bút: Ừm,tâm ma,tiên phật thường giáo huấn,đừng nên để tâm ma tung hoành;tâm người có dục vọng nên khó tránh chướng ngại,phải bắt tay từ việc khắc phục dục vọng.Mà nếu là oan nghiệp đeo bám thì xin bồ tát tốn công khai thị hiện tượng ra sao ?

Bồ tát: tâm ma tự sinh,nên tự mình giải quyết,gỡ nút cần có người thắt nút,không bàn cãi thêm.Nếu như không phải tâm ma thì là dấu hiệu oan nghiệp nhân mạng đòi nợ.

Dũng bút: vậy nợ nhân mạng này là nhân tiền kiếp hay nhân nhiều kiếp ?

Bồ tát: oan nghiệp nợ nhân mạng đeo bám không dứt,không những là nhân kiếp trước mà có thể là trăm kiếp hoặc ngàn kiếp trước.Tại vì,nhân linh oán khí rất nặng,một luồng khí mạnh bạo rất khó tiêu tan.Do đó,người đời phải cố tránh,không nên phạm vào,nếu không quả báo rất đáng sợ.

Dũng bút: làm sao tiêu trừ luồng khí mạnh bạo đó ?

Bồ tát: chỉ có đại âm đức mới được ơn trên mệnh địa phủ hủy lệnh đòi mạng,nếu không thì phải hoá giải với oan gia,vì nợ nhân mạng do địa phủ phê chuẩn đòi nợ.

Dũng bút: nếu nghiệp báo nợ nhân mạng nặng như vậy,xin bồ tát khai thị chứng trạng tường tận.
Bồ tát: người bình thường đang giữa ban ngày mà thấy âm ảnh như thật như giả,vô cớ trong lòng sợ hãi hay trong cảnh mộng có oan nghiệt đeo bám thì nên đề phòng.

Dũng bút: nếu không cảnh giác thì sẽ như thế nào ?

Bồ tát: vậy thì khó nói lắm,lâu ngày sẽ trở thành thần kinh suy nhược,cũng có thể vì thế mà mất mạng,càng vì thế mà sự nghiệp gia đình xuống dốc.

Dũng bút: vậy cũng như tai nạn trong ngày thường rồi,những người háo đấu tranh giành đọc đến đây sẽ biết ngừng lại vậy,tránh tranh đua làm cuộc đời được bình an hơn.

PHẦN 14: THƯỜNG HÀNH BẤT NGHĨA CHIÊU NGHIỆP NHÂN,VÔ VỌNG CHI TAI TỰ SUY XÉT.

Quan âm bồ tát giáng

Thánh thị: sách này đã đến phần cuối,tất cả đã phân tích nói rõ,vậy giữ phần này cho Dũng bút phát huy.

Dũng bút: không dám,đệ tử làm sao có khả năng hoằng luận như bồ tát được,nhưng mà,đệ tử nhân cơ hội này thỉnh giáo tại sao có vô vọng chi tai ?

Bồ tát: hỏi hay lắm,vô vọng chi tai là những tai họa theo lý thường không thể xảy ra,vô cớ bị liên can.Từ đó thấy được nguyên nhân hình thành của nó do bất nghĩa tạo thành.

Dũng bút: ví như trộm cắp,cướp đoạt,lừa đảo.
Bồ tát: đúng vậy,đây chỉ là tài vật,nếu như liên quan đến mạng người thì không đơn giản như vậy.

Dũng bút: không đáng mà bị,làm cho không ngờ bị tổn hại,thân thể chịu đau khổ,cả vốn lẫn lời mà trả.
Bồ tát: nếu muốn giảm nhẹ vô vọng chi tai thì bình thường phải tích thiện đức,tu công trừ tội.

Dũng bút: tiên phật luôn khuyên tu công lập đức,không những có thể tích phước mà còn tiêu trừ nghiệp nhân vô vọng chi tai.Mà hy sinh tu công lập đức,lấy tài thí mà nói,trong vô hình thu lại,tuyệt không ít hơn bỏ ra đâu,sớm đã có chứng nghiệm.

Bồ tát: quyển sách này đã hoàn toàn kết thúc,dũng bút hiền sinh,ta chúc con Cung Hoành đạo mạch thuận lợi phát triển.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát kim ngọc lương ngôn,cùng mong bồ tát lúc nào cũng phật quang phổ chiếu đệ tử.


Cung Hoành đường đường chủ Bạt

sách này"nhân quả bệnh tượng tích luận" được trước tác là do đại từ đại bi Quan thế âm bồ tát phụng chỉ thực hiện.Có nghĩa là viết sách thánh tường thuật luân hồi quả báo,hiện tượng nghiệp nhân.Đúng như lúc viết sách,bồ tát đã từng khai thị: có thể biết được hiện tượng và sự hình thành nhân quả thì sẽ trợ giúp cho cuộc sống bình an thuận lợi.Giống như thuốc thánh để cấp cứu vậy,nhà nào cũng cần,để phòng khi cần thiết;như vậy,nếu đọc kỹ sách này có thể giải trừ đau bệnh bất trắc trong vô hình một cách dễ dàng thì cần gì thuốc thánh nữa ?

sách đã viết thành,sẽ mau chóng ban hành lưu thông,có thể làm lợi đời tăng thọ,bổn đường sẽ trường kỳ in tặng.Mong chư thiện đức hỗ trợ phí in ấn để người người được đọc mà giảm bớt cái khổ do nhân quả nghiệp báo;càng nguyện người đem tặng khắp nơi thì công đức vô lượng.

Ý Sắc Cung Hoành đường đường chủ Vương Kỳ Mưu kính cẩn.

Cung tiếp trợ in công đức ngọc chỉ
khâm phụng Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn Huyền Linh Cao Thượng Đế chiếu viết:
Trẫm tại trên cao,trên chưởng 36 trời,dưới quản 72 đất,thống ngự vạn linh,không lúc nào không nhớ đến chúng sinh.Xét thấy Đài Cương Phong Nguyên Ý Sắc Cung Hoành đường,khâm lệnh ngọc chỉ,khai trước sách"nhân quả bệnh tượng tích luận",nghiệp dĩ công thành,ban phát cho đời,nghi thức nộp sách,đốt với văn trình "ghi lại trợ in công đức sớ văn".Lòng trẫm vui lớn,Ý Sắc Cung Hoành đường,khắc khổ thành lập đạo trường thay trời tuyên hoá,chưa đầy 10 tháng,xiển giáo tế thế,có thành tựu như vậy thật đáng quí.Vì để nhiều thiện nam tín nữ trợ đạo,trừ lúc viết sách,phật môn hai đại bồ tát đại nguyện cùng chư thiên thuộc ty giám sát,bộ phận liên quan toàn lực phối hợp,còn có sắc chỉ:

*phàm người có trợ in sách này,cầu gì được nấy,nhẹ thì tức khắc giải quyết,nặng thì trong vòng 3 tháng sẽ hoàn tất.khi sách ban đời,phàm khuyến hóa được người thì công đức đều tính cho người trợ in.

*phàm người không cầu gì thì chuẩn 1 quyển ghi 3 công.In tặng 1000 quyển đến 3000 quyển ban 1 phúc,3000 quyển đến 5000 quyển ban 2 phúc,trên 5000 quyển ban 3 phúc chuẩn siêu tổ tiên 1 vị chứng đạo công quả.

*phàm có bôn ba lưu thông sách hoặc dẫn dắt người tin thọ nhân quả luân hồi để họ hướng về nẻo thiện thì tính công gấp đôi,ban tặng phước báo tùy nguyện cầu.

Lòng trời chí nhân chí chánh cũng muốn hướng người về nẻo thiện,nay ban điều lệ khen thưởng cũng mong chư hiền sinh Ý sắc cung hoành đường cố gắng hơn nữa để đảm trách sứ mệnh thay trời nói đạo,không được sơ sót,khấu đầu tạ ân.

thiên vận năm Mậu thìn tháng 11.

Cung tiếp "nhân quả bệnh tượng ấn chứng" ngọc chỉ.
bổn đường chủ tịch quan ân sư đăng đài.

thánh thị: đêm nay cung tiếp ngọc chỉ,mệnh bổn đường phúc thần ngoài 10 dặm tiếp giá,mệnh bổn đường thành hoàng ngoài 5 dặm tiếp giá,thần nhân còn lại xếp hàng tiếp giá.

khâm sai đại thần Thái bạch tiên ông giáng.

thơ rằng: theo chỉ lâm đường hội chúng sinh,viết sách ngọc chỉ hạ thiên kinh,kỳ vọng đạo vụ hoằng dương thạnh,phổ độ quần chúng hướng thiện hành.

thánh thị: tuyên đọc ngọc chỉ,thần nhân phủ phục.
khâm phụng Ngọc Hoàng Đại Thiên tôn Huyền Linh Cao Thượng Đế chiếu viết:
trẫm ở trên cao,thống ngự vạn linh,ở cao mà luôn nhìn xuống,không lúc nào quên chúng sinh.Ý sắc cung hoành đường,cung thừa vô cực ý mệnh thiết đường,mở cửa đại khai phổ độ;đạo trường thiết lập chỉ trong vài năm,công tích thật rực rỡ.Nay có Nam Hải Quan Âm bồ tát phụng chỉ viết sách"nhân quả bệnh tượng tích luận" ban hành cho đời,xiển luận nhân quả,khuyên người tin sợ,đã có công hiệu;càng vì thế hướng người về nẻo thiện,lòng trẫm cảm thấy an ủi,nay trong đường đã ban phát phần trên,tiếp theo là phần dưới,đề tài là "nhân quả bệnh tượng ấn chứng',trên dưới hai phần cùng hợp lại ban cho người đời tạo thành sự phân tích nhân quả tận thiện tận mỹ.Vừa lập luận vừa ấn chứng càng làm cho sự khuyến hóa gia tăng đột phá.Mệnh Nam Hải Quan Thế Âm bồ tát làm tiên phật chủ trước,Dũng bút làm chánh loan chủ trước;từ năm Ất tỵ tháng 2 ngày 26,mỗi loan kỳ vào thứ 3,bút gỗ phi loan viết sách,cho thời hạn 3 tháng hoàn tất.tất cả thần nhân tận lực hỗ trợ,đừng phụ hy vọng của trẫm,không được sơ sót,khấu đầu tạ ơn.
thiên vận năm ất tỵ tháng 2 ngày 26.

cung tiếp vô cực ý chỉ.
bổn đường chủ tịch quan ân sư đăng đài.

thánh thị: cung tiếp Hoàng Mẫu ý giá thân lâm,mệnh bổn đường phó chủ tịch ngoài 5 dặm tiếp giá,mệnh bổn đường thành hoàng ngoài 10 dặm tiếp giá,thần nhân còn lại truyền hương xếp hàng hầu giá.
Giá tiền Đổng tiên cô giáng

thánh thị: thị giá lâm đường,chư hiền sinh thận trọng không được thất lễ.tiếp giá,thần nhân phủ phục.

Vô Cực Lão mẫu giáng

ý thị: chư hiền khanh và chư nhi nữ miễn lễ.

thơ rằng: đồng tâm sách lực đạo hoằng dương,thánh giáo huy loan khởi nghi phương,danh dự quí đường truyền rộng khắp,sóng ân đức nghiệp vĩnh lưu trường.

Ý chỉ viết: mẹ tại vô cực,ngày ngày ngóng trông chín sáu nguyên linh,long hoa hội sớm tụ chung đường,đáng tiếc cõi phàm mê chướng,tiêu hồn mục cốt,nhân tâm bất thiện,tội ác đầy khắp.tuy được thánh môn nơi nơi xiển giáo,thay trời tuyên hóa;thừa ân viết sách nói rõ để cứu độ linh tử thiện huệ thức tỉnh.Nhưng hiểu cái khổ của người đời,muốn khuyên người hướng thiện,trước phải giải trừ căn nguyên khổ đau để được hiệu quả.Nay có Phong Nguyên ý sắc cung hoành đường lại lãnh thiên mạng,khai bút "nhân quả bệnh tượng tích luận",phần sau "nhân quả bệnh tướng ấn chứng",hai sách hợp lại,có thể nói tất cả bí mật của nhân quả đều nằm trong sách làm cho người đời giác ngộ nhân quả,từ đó mở được gông xiềng trói buộc;cũng làm người đời sợ hãi nghiệp nhân,quả báo đeo bám khổ sở mà thận trọng hướng thiện,trợ giúp tịnh hóa nhân gian thành tịnh độ.Rất mong việc viết sách,trợ in,lưu thông,cần tận lực.Mẹ rất vui theo dõi,ý chỉ như thế,khấu đầu tạ ân.
thiên vận năm ất tỵ tháng 3 ngày 2.

Tế công sư tôn giáng tựa
ta vì sách "nhân quả bệnh tượng ấn chứng" viết lời tựa.
trước có "nhân quả bệnh tượng tích luận" mổ xẻ hiện tượng hình thành của nghiệp quả,đại khái là lý luận;nay lại viết "nhân quả bệnh tượng ấn chứng",tức là nêu rõ nhân hình thành,quá trình,hiện tượng quả báo của nhân quả.Lý luận thêm ấn chứng,là nguyên tắc thêm thực tiễn,cụ thể trình bày nhân quả,làm người đời một nhìn thấy rõ chân nghĩa của nhân quả,đây chính là dụng ý thật sự của việc viết quyển sách này;làm người đời dễ dàng chấp nhận,vui vẻ chấp nhận,càng không thể không chấp nhận có nhân quả quan hệ tồn tại.Vì thế,người đời khi đọc 2 quyển sách này,đừng xem như tiểu thuyết,truyện vui là được,mà cần tỉ mỉ nghiền ngẫm,dụng tâm thể ngộ để có được tâm đắc,có thể giúp người hiểu được sự đeo bám của nghiệp quả.Ta chỉ có vài lời khích lệ làm tựa.

Tế phật giáng Ý Sắc Cung Hoành đường.
thiên vận năm Ất tỵ tháng 3 ngày 6.

PHẦN 1: ĐỊA PHỦ NHÂN QUẢ LỆ CHỨNG.
Quan âm bồ tát giáng.

thánh thị: rất vui lại giáng ý sắc cung hoành đường,nhớ lúc viết quyển "nhân quả bệnh tượng tích luận",ta và Dũng bút dùng "kim chỉ diệu pháp" viết sách.Nay lại lãnh chỉ tiếp tục viết "nhân quả bệnh tượng ấn chứng",có được loan bút viết sách tức sẽ làm loan vụ hưng thạnh,càng có thể cùng chư sinh vì thiên mạng nổ lực.

Dũng bút: đệ tử cung nghinh bồ tát phật giá.Sau khi sách "nhân quả bệnh tượng tích luận" hoàn thành,không lúc nào con quên bảo tướng của bồ tát,nay lại được cùng bồ tát viết sách thì đúng là phước đức ba đời.

Bồ tát: con không cần khách sáo.Cung Hoành đạo mạch chỉ trong một năm,nhờ con thúc đẩy lo liệu mà thành tựu,tuy rằng lúc trước con có chấp trước danh tiếng,nhưng trước mắt có thể thấy được công sức hy sinh vì đạo mạch của con,ta cảm thấy vui lòng mà giúp con một tay.

Dũng bút: đa tạ bồ tát khen thưởng,không dám ạ.Xin thỉnh giáo bồ tát,phần sách tiếp theo viết như thế nào,xin bồ tát khai thị.

Bồ tát: được,trên nguyên tắc viết tiếp bệnh tượng,theo cách hỏi và trả lời.Nhưng lại thêm việc phỏng vấn chứng bệnh tượng thực tế,như thế,phần trên dưới có lý luận và án lệ quán xuyến.

Dũng bút: vậy bồ tát phải dẫn đệ tử linh du phỏng vấn rồi ? được quan âm bồ tát thêm lần nữa dẫn dắt viết sách,đệ tử là người đầu tiên,đúng là thật vinh hạnh.

Bồ tát: hôm nay ta dẫn con xuống địa phủ ấn chứng một án lệ,con hãy lên đài sen của ta,đi thôi.

Dũng bút: đệ tử tuân mệnh.

Bồ tát: hôm nay vào minh phủ,đệ nhất điện con đã biết rồi,phải nghiêm chỉnh viết sách.

Dũng bút: địa phủ đã đi qua rồi,có thể nói là đã quá quen thuộc,bồ tát không dặn dò,đệ tử cũng biết được nặng nhẹ,không làm bừa ở địa phủ đâu.

Bồ tát: rất tốt...đã đến đệ nhất điện,Tần Quảng Vương đã đến,con mau chóng lên trên thi lễ.
Dũng bút: đệ tử tham kiến minh vương.

Tần Quảng Vương: không cần đa lễ.Ta và con cũng đã quen lâu,sao lại đa lễ như vậy.Bổn điện may mắn cung nghinh phật giá rồi.

Bồ tát: minh vương khách sáo rồi.

Dũng bút: sao hai vị tiên phật khách sáo như vậy,đệ tử đây là kẻ phàm tục,sao lại không dám giữ nguyên tắc.

Bồ tát: vậy thì tốt,hai người có thể đàm luận.Dù gì,nhất điện minh vương cũng đã biết nhiệm vụ của con,ta đi thuyết pháp cho tội hồn u minh đây.

Dũng bút: vâng được,nhưng bồ tát đừng quên trở lại dẫn con về đường nha.(mắt nhìn bồ tát nhẹ nhàng bay đi)Đại vương à,đêm nay trước tác"nhân quả bệnh tượng ấn chứng",đến đây làm gì vậy ?

Minh vương: ý của bồ tát là muốn con tra xem một án lệ đêm nay,càng để địa phủ rõ ràng ấn chứng hồ sơ người chủ đương sự thọ khổ ra sao làm minh chứng.

Dũng bút: thì ra là vậy,xin làm phiền minh vương rồi.

Minh vương: hồ sơ ở đây,con xem thử.

Dũng bút: đệ tử có thể đọc lên không ?

Minh vương: đương nhiên là được.

Dũng bút: danh tánh Phí Chánh Dương,sinh vào năm dân quốc 73 tháng 5 ngày 1.Tịch quán người Đài Loan tỉnh Chương Hoá,phụ chú: 4 tuổi bị phạm sát chưa giải được,mà bị chứng đần độn,theo hồ sơ kiếp trước(chính văn thập điện và lục điện phán quyết) xét Lý Ân Hằng lúc sống không biết hành thiện,tuy gia đình khá giả nhưng thường lợi dụng người,kết hôn với Lữ Quốc Mộng,nhưng vì Lữ nữ tham mộ hư vinh phung phí xài tiền nên trong một lần tranh chấp đã bị xiết cổ đến chết,hình thành nghiệp nhân này,thập điện chuyển luân phụ chú tình tiết cụ thể,Ô,vậy tư liệu của thập điện và lục điện đâu ?

Minh vương: không sao,không cần xem đâu,bổn điện đã có tư liệu chứng minh.Hiện tại con nhìn sang phải phía trước mặt 30 độ có một tấm gương,xem kỹ đừng sót.

Dũng bút: được rồi,(soi gương thì có gì hay đâu ?)trong sát na thấy mặt gương lõm vào,hiện lên hình ảnh mờ mờ.Tiếp theo là một mảng ruộng xanh,một đứa trẻ sáu bảy tuổi ngồi bên bờ ruộng lấy đất bùn bôi lên người.Thời gian gần như quay ngược lại,đứa trẻ này hình như bị thiểu năng,phàm việc ăn uống ngủ tắm đều phải có người chăm sóc,lại quay về đêm trước,đứa trẻ đi đến bờ rãnh,hình như nó thấy vật gì muốn vớt lấy rồi nhảy vào rãnh nước,sau khi về nhà lúc lạnh lúc nóng,chỉ thấy một đôi vợ chồng trẻ bận rộn đưa đi trị bệnh,day dưa lâu ngày,không thấy khởi sắc,tay chân đều bận rộn,một ngày rồi một ngày,cuối cùng,đứa trẻ không uống thuốc chích ngừa nữa,khỏe mạnh không được hai ngày rồi tự đào đất bắt giun,kiến bỏ vào trong miệng,càng vô cớ miệng cười,cuối cùng trở nên đần độn nghiêm trọng.

Minh vương: đứa trẻ cũng chưa thật sự nghiêm trọng,vào lúc 10 tuổi nó sẽ hết bệnh,vấn đề là bọn họ có biết giải nghiệp không.

Dũng bút: vậy thật không đơn giản,đệ tử đi giúp họ một tay.

Minh vương: thôi đi,không phải lúc khoe tài đâu,muốn giải quyết nghiệp chướng cần phải có thời cơ thích hợp của hai bên.Nhưng mà,nó có công tham gia vào việc viết sách nên cơ duyên sẽ đến sớm.

Dũng bút: vậy cũng tốt rồi.Nhưng mà đại vương chỉ giáo đệ tử một chút,nếu như vậy thì những người đến bổn đường cầu Quan ân chủ giải nghiệp đều là đúng thời cơ à ?

Minh vương: đương nhiên,ý nghĩa của quí nhân là như vậy.Quí nhân của mỗi người là ai,lúc nào xuất hiện,đều đã được qui định sẵn rồi.

Bồ tát: (không biết lúc nào đã về phòng khách)Dũng bút à,có nhân tất có quả,nhưng nhân quả chia ra nhân duyên và túc quả.Nhân duyên là có nhân như vậy nên có duyên như vậy,hình thành sự gặp gỡ.Túc quả là sợi dây vô hình gắn liền từ vô lượng kiếp đến nay,nó làm sợi dây kết nối nhân duyên lại với nhau hình thành bể khổ đại luân hồi vậy.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát khai thị,đệ tử thọ dụng không ít.Xin cho đệ tử thỉnh giáo án lệ này muốn ấn chứng điều gì vậy ?

Bồ tát: Phí tiểu tín sĩ té vào nước là lúc đầu.sau quá trình nằm bệnh,uống thuốc,không biết giải cầu là do nghiệp vô tình xiết cổ người đến chết,kiếp này bị nạn nước đeo bám đòi nợ.

Dũng bút: đệ tử hiểu rồi.

Bồ tát: được rồi,đêm nay viết sách kết thúc,làm phiền minh vương.

Minh vương: không dám,bổn điện kính tiễn hai vị.

Dũng bút: đệ tử cáo lui.

PHẦN 2: NHÂN QUẢ DÂM NGHIỆP LỆ CHỨNG.
Nam hải Quan âm bồ tát giáng.

thánh thị: Dũng bút hiền sinh,có ý kiến gì với quyển sách này không ?

Dũng bút: đệ tử xin thưa,kỳ trước viết sách có phần mệt,xin hỏi bồ tát có thể thay đổi được không ?

Bồ tát: vậy con có cao kiến gì ?

Dũng bút: có thể cho con đặt câu hỏi và bồ tát khai thị được không ?

Bồ tát: vậy cũng được.

Dũng bút: vậy đệ tử xin được tự nhiên.Xin hỏi bồ tát: sự tạo thành của dâm nghiệp,trên quả báo chiếm một mấu chốt rất quan trọng.Gần đây,đệ tử có tiếp nhận xử lý một vài trường hợp liên quan đến sự đeo bám của dâm nghiệp,xin bồ tát khai thị,một khi tạo thành dâm nghiệp,kiếp này trả báo,tình hình hóa giải sẽ như thế nào ?

Bồ tát: vấn đề này đã được đề cập trong "nhân quả bệnh tượng tích luận",ta sẽ giải thích thêm,sự hình thành dâm nghiệp là do hành vi sắc dục bất chánh,tình hình quả báo thường xuất hiện trên một loại hành vi đeo bám giống nhau,mà hiện tượng trực tiếp nhất là thân người càng ngày càng suy nhược,khi dâm nghiệp bị tiêu trừ thì sẽ không trị mà hết bệnh.

Dũng bút: vậy sao,kiếp trước phạm dâm nghiệp,có người sẽ bị quan hệ với quỷ ma,đêm mơ thấy tướng lạ,ma nữ đeo bám,ngày càng suy nhược,là nguyên nhân gì ?

Bồ tát: đó là do sức mạnh nghiệp chướng dẫn đến,nói cách khác,gặp trường hợp này thì là bị dâm nghiệp đeo bám.

Dũng bút: xin hỏi bồ tát,một khi phạm dâm nghiệp,không cần biết là kiếp trước hay kiếp này tạo thì có cách nào giải trừ không ạ ?

Bồ tát: dâm nghiệp không hủy trinh tiết của người hay tổn nhân mạng thì dễ giải trừ.Chỉ cần thành tâm sám hối,từ đây thay đổi,dần dần tu trừ cũng hóa giải được.

Dũng bút: nếu như tổn nhân mạng và trinh tiết người thì sao ?

Bồ tát: vậy thì khó rồi,hủy trinh tiết người,chí ít cần công đức 3 kiếp giúp người giữ trinh tiết hoặc khuyên được 100 người giới dâm,mới bù trừ được.còn tổn nhân mạng thì cần hòa giải oan hồn trước,sau giữ giới dâm,giữ trinh tiết cho người mới bù đắp được.Mà nghiệp tạo kiếp này nặng hơn tạo kiếp trước.

Dũng bút: ý của bồ tát là có người biết mình tạo nghiệp trong kiếp này,muốn sám hối giải nghiệp thì cần phải bỏ công sức nhiều hơn.

Bồ tát: đương nhiên,vì tạo nghiệp kiếp này không nghiêm phạt thì không biết bù đắp,còn nghiệp tạo kiếp trước do đã chịu nhiều khổ mài nên đã tiêu một phần nghiệp,do đó mà nhẹ hơn.

Dũng bút: thì ra là vậy,đệ tử cảm tạ bồ tát khai thị.

Bồ tát: ta để hiện cảnh một án lệ,con hãy xem kỹ.

Dũng bút: đệ tử tuân mệnh.(trước mặt lập tức xuất hiện một tờ giấy,cũng như lần trước nhìn thấy văn kiện tại địa phủ.Trên ấy ghi danh tánh Liễu Hoằng Diễn,cư trú tại Đài Nam,26 tuổi,tình trạng trí nhớ ngày càng tệ,suốt ngày nghĩ bậy,hành vi si ái nặng.Nghiệp nhân: vào năm Đạo Quang thứ 3,trên đường vắng An Gia Tập tại Hồ Nam,cưỡng hiếp dân nữ Hồ thị,người nữ không thuận theo nên cắn lưỡi tự sát.Nhân tuổi vào năm Mậu thìn tháng 6 mượn bệnh trả nghiệp,Hồ thị lãnh chỉ hành bệnh 35 năm.Cảnh sắc lại thay đổi,trong một toà nhà cao tầng,có một gia đình đang sống,trông có vẻ rất giàu sang,có một thanh niên ngồi trên ghế sa pha vừa xem sách,vừa ăn đồ.Tự nhiên thấy sách rơi xuống,chỉ thấy sách đầy hình nam nữ hành lạc.Đến lúc đêm khuya,người nam thanh niên thay đồ đi ra ngoài,thì ra anh ta đi vào nơi thanh sắc,suốt đêm không về.Cảnh sắc lại thay đổi,có một quí phụ,trong tay cầm một bao tiền cùng một người phụ nữ gương mặt tiều tụy,đến một gian nhà hư nát,trong nhà có một người trung niên gương mặt ghê tợn,hai bên tranh cãi kịch liệt,sau cùng phải cam tâm đưa tiền,dẫn một đứa con gái nhỏ 15,16 tuổi về nhà.Người phụ nữ tiều tụy tỏ vẽ rất mang ơn rồi dẫn đứa gái nhỏ đi.Trời vừa sáng,người thanh niên trẻ về nhà rồi ngã người lên giường ngủ.Lại nhìn thấy một vị tiên phật đến gần ấn tay vào đầu rồi biến mất.Về sau,người thanh niên hết bệnh si ái,có thể đường đường chính chính làm người.Người quí phụ là mẹ người thanh niên đó,hai người giúp nhau mà sống,tuy có gia sản lớn nhưng đến nay mới hưởng được cuộc sống bình thường hạnh phúc).xin hỏi bồ tát,đây có ý nghĩa gì ?

Bồ tát: Liễu tín sĩ bị dâm nghiệp nghiệp chướng đeo bám,mà mẹ của hắn rất nhân từ,người chị em đến kể khổ rằng con gái bị người cha ép vào nhà chứa mà sẵn sàng bỏ tiền giúp chuộc về,dâm nghiệp vì thế được âm đức giải trừ.

Dũng bút: thì ra là vậy.Đúng rồi,xin hỏi bồ tát,người cha ép con gái vào nhà chứa sẽ bị quả báo như thế nào ? còn người con gái bị ép hại lại đã tạo nhân ác gì ?

Bồ tát: cũng như vở tuồng hàng ngày.Người cha tạo nghiệp này thì cũng sẽ bị quả báo như vậy,còn người con gái do đã từng tạo nghiệp như vậy nên mới bị quả báo kiếp này.

Dũng bút: nói vậy có nghĩa đứa con gái đã từng ép người xuống hầm lửa nên nay bị như vậy.Còn người cha tạo nghiệp này thì kiếp sau sẽ bị quả báo.Ồ,không đúng,sao lại ăn khớp quá vậy,sao họ lại thành cha con ?

Bồ tát: không phải ăn khớp,tại vì đứa con gái này đã được quy định phải bị như vậy nên đầu thai vào gia đình nghèo khổ và bất nhân,mới hình thành duyên cha con.

Dũng bút: thật là rắc rối quá,cảm tạ bồ tát chỉ giáo khai thị.

PHẦN 3: NHÂN QUẢ NÃO CHẾT LỆ ÁN.
Nam Hải Quan âm bồ tát giáng.

thánh thị: ta phụng chỉ viết tiếp sách nhân quả,nhận thấy thế đạo trước mắt thật sa đọa,lòng người ác độc,ác chướng xông thiên,khí bất thiện kết đọng tấn công làm thân người mang đủ thứ bệnh khó chữa.Bệnh nhân quả quá rõ ràng đầy khắp mọi nơi,vì thế mà phải viết sách nhân quả mà đối trị,để giúp đời bớt khổ,hướng dẫn người từ mê vào ngộ vậy.

Dũng bút:cung lãnh lời hay của bồ tát,đệ tử thọ dụng được nhiều,còn nhớ lúc trước xử lý thánh vụ,có rất ít bệnh không chữa được,đều nằm trong phạm vi y học xử lý được,nhưng sau khi đạo vụ Cung Hoành đường phát triển hay là nhờ sự linh hiển của Quan ân chủ mà mỗi lần tiếp nhận chữa trị đều là những trường hợp y học bó tay không,đúng là hiện tượng nhân quả đòi nợ.Nhớ là sau khi Quan ân chủ thọ phong đăng ngôi Ngọc Hoàng thứ 18 thì thiên luật thay đổi thành hiện tại báo,nhân vì đòi nợ quá mau nên mới dẫn tới hiện tượng này.

Bồ tát: bệnh nhân quả là do sức mạnh vô hình phiền nhiễu.Thân người là tiểu chu thiên,hoạt động của ngũ hành ngừng nghỉ có thứ tự,do đó thân người có bệnh đau không khoẻ.

Dũng bút: đệ tử thỉnh giáo bồ tát,trước mắt tồn tại vài người thực vật,có thể nhờ bồ tát khai thị nhân quả trước sau được không ?

Bồ tát: được,đại khái là:người thực vật thuộc loại não bị chết,não trong ngũ hành thuộc chủ thể trung ương Mậu Kỷ thổ,là ngũ hành trung thổ bị xâm tổn dẫn đến,mà nhân hình thành tiên thiên chính là do nghiệp lực.nói cách khác,khi đã tạo một nghiệp nhân nhất định,thì trong thời cơ thích hợp,nghiệp lực này sẽ sản sinh sức mạnh tổn thương tạo ra quả báo người thực vật.

Dũng bút: vậy à,đệ tử muốn hỏi nữa,là những người thực vật do bị tai nạn xe cộ tổn thương,sản sinh hiện tượng não chết,như thế làm sao ấn chứng lý luận của bồ tát ?

Bồ tát: con không hiểu những lời ta giải thích lúc nãy,ví dụ như: người Giáp kiếp trước làm kẻ chuyên ăn cắp đồ quí trong mồ mả,tạo nên tội nghiệp rất lớn,đến khi chết,sau khi xét công và tội,không luận trăm ngàn năm mới được làm người,thì cái tội này không mất,địa phủ thập điện chú ý đặc biệt khi cho đầu thai và chỉ định rõ nhân thọ báo.Khi người Giáp này mang thân người thì cái ác nhân vẫn đi theo hắn,đợi lúc thành thục,đương lúc vận số hắn đen đủi sẽ lập tức hành phạt,không luận là lúc nào,lúc ngủ,đi bộ hay đi xe v.v..không có nhất định.

Dũng bút: tức là ác nhân khi thành thục mà khi người thọ báo bị xui xẻo thì dù đang ngủ cũng bị não chết.

Bồ tát: đúng vậy,nhưng nghiệp đòi nợ đều có nghiệp dẫn.

Dũng bút: nghiệp dẫn là gì ?

Bồ tát: cũng như thuốc dẫn vậy để phụ giúp thuốc chính phát huy hết sức mạnh.Ví dụ như khi nó chín mùi,người thọ báo gặp vận xui,lại có thêm ngoại lực.ví dụ như khi lái xe uống rượu say,tranh cãi với người dẫn đến đánh nhau,hay là sơ xuất trị sai bệnh,v.v...,đều là nghiệp dẫn.

Dũng bút: đệ tử hiểu rồi.Đó là tìm thời cơ thích hợp nhất,với lại góc độ có lợi nhất tạo thành động tác giả cho loại bệnh tượng này.cũng có nghĩa,mượn một loại hành vi nào để hoàn thành quá trình đòi nợ.

Bồ tát: đúng vậy.

Dũng bút: vậy xin hỏi bồ tát tình hình này có thể hóa giải được chăng ?

Bồ tát: đại để là lúc chưa thọ báo thì dễ nhưng sau khi thọ báo rồi thì khó.

Dũng bút: cũng có nghĩa là,trong lúc bình thường,tội chướng này dễ hóa giải,bằng cách tu công đức,dần tu dần giải,nhưng về sau thì mong bồ tát khai thị rõ.

Bồ tát: cái gọi lúc chưa thọ báo là lúc vừa mới hôn mê nếu cầu giải trừ lập tức thì được,nhưng khi đã xác định là lúc não đã chết thì cơ hội giải trừ được rất thấp,nhân vì nghiệp lực đã hoàn tất việc đòi nợ,về minh phủ nộp chỉ,rất khó giải quyết triệt để được.

Dũng bút: cái yếu tố quan trọng là ở nghiệp lực.Nhưng nghiệp nhân là gì ? xin bồ tát khai thị.

Bồ tát: nghiệp nhân đa số thuộc về tổn đất như: giặc bán nước,giặc trộm mả hoặc liên quan đến những việc như vậy thì phải thận trọng với ác báo này.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát khai thị,đệ tử thọ giáo.

Bồ tát: như vậy đêm nay viết sách đến đây ngừng bút.ta về đây.

PHẦN 4: NHÂN QUẢ PHU THÊ LỆ CHỨNG.
Nam Hải Quan Âm bồ tát giáng.

thánh thị: tiếp theo "nhân quả bệnh tượng ấn chứng".hôm nay ta lược thuật hiện tượng nhân quả phu thê,có thể nói không ân không oán không thành vợ chồng cha con,mà điều quan trọng là nhân của ân oán tạo thành quả khi ở với nhau.

Dũng bút: vậy xin hỏi bồ tát,ân thành duyên là sao ? mà oán thành duyên là sao ?
Bồ tát: vợ chồng ân thành duyên thì sẽ dễ dàng hiểu nhau,nhường nhịn nhau,lại càng có thể hy sinh vì nhau.Mà oán thành duyên thì đa số có thể đối đầu với nhau,không bao giờ bình yên nổi,cứ đem phiền phức cho nhau,có hành động thụt gậy bánh xe vậy.

Dũng bút: ví dụ như một đôi vợ chồng yêu nhau mà kết hợp,trong vài năm rất ân ái,nhưng sau đó thì không chịu nổi nhau nữa,thậm chí cách ly,vậy nhân quả của họ thuộc ân hay oán ?

Bồ tát: đây có thể chia ra "ân thành duyên" và "oán thành duyên" mà nói.Thứ nhất,ân thành duyên,là họ rất tâm đầu ý hợp nhưng đáng tiếc là thiện duyên không nhiều.Nếu có oán duyên,thì quá trình cách ly cũng rất ác liệt,thậm chí còn như kẻ thù để kết thúc oán duyên.

Dũng bút: như vậy mà nói,không có giải thích cụ thể,ân oán đều có nhân tố khả năng,vậy thì mơ hồ quá.

Bồ tát: không phải.thiện nhân duyên sẽ có hiện tượng,như trên đã nói là duyên tận,sẽ có kết cục hài hòa,nếu như thuộc ác duyên thì sẽ có kết cục đau thương lắm.

Dũng bút: vậy xin thỉnh giáo,nếu như hai vợ chồng lại có thêm người thứ 3 xen vào thì thuộc nhân quả gì ?
Bồ tát: nhân duyên này nhất định là có nợ lẫn nhau,bất luận là ngoại tình hay người thứ 3 xen vào,đều là dấu hiệu của nhân duyên thiếu nợ.

Dũng bút: gay thật,câu này của bồ tát làm cho những kẻ ngoại tình hay người thứ 3 trên thế gian đội lên cái mũ đàng hoàng làm cớ rồi,ví như người A xen vào gia đình người B và người C,người A có thể mạnh miệng nói,đây là mắc nợ nhân quả mới có sự ngoại tình của người C,cứ như vậy mà kêu to,thiếu nợ phải trả nợ chứ,như vậy thì khổ rồi,bồ tát ạ,đoạn này không thỏa đáng,chúng ta xóa đi,làm lại từ đầu.

Bồ tát: toàn là nói bừa,đây là nói rõ một đoạn nhân quả của vợ chồng họ,không phải trường hợp nào cũng vậy.không những thế,loại ác nhân duyên này là loại hành vi tự tạo nghiệp,gieo xuống cái nhân này nên mới có hiện tượng như vậy,nếu như lấy cớ này mà kêu to thì quả thật là kẻ cực ác vậy,tự mình đọa lạc,càng tạo thêm ác nhân duyên để sinh tử luân hồi mãi.

Dũng bút: nói như vậy thì người trong tình hình này không biết rõ,chúng ta nói quan hệ nhân quả cho họ biết khuyên họ tin hiểu nhân quả mà tỉnh ngộ,càng có thể thoát khỏi sự trói buộc của nghiệp nhân này.Biết được nhân quả loại này cần phải thận trọng không được vi phạm.Ừ,đúng rồi,đệ tử nhớ là ân sư trong lúc viết Ngũ Hoa Thập Sắc thuyết Nhân Sinh có đề cập án lệ này,người phụ nữ đó sống chung với hai người chồng dưới một mái nhà,giải thích nhân quả của họ như bồ tát đã nói vậy.

Bồ tát: đó là một loại ác nhân duyên,do thế đạo nhân tâm không trung hậu,tạo nên rất nhiều chuyện lạ vậy,trước mắt tạo nên hậu quả bất chánh này,ta đặc biệt nhắc đến trong sách để cho người đời hiểu rõ không được phạm phải,càng không được lấy cớ mà làm bừa.

Dũng bút: xin bồ tát nói rõ là loại nghiệp nhân nào tạo nên hậu quả như vậy mới làm người đời kinh sợ.

Bồ tát: đương nhiên,loại nghiệp nhân này có thể phân chia làm 2 loại: thứ nhất không được lợi dụng người,càng không được dùng mưu kế chơi đùa người khác mà lợi dụng.ví như lấy hàng dỏm bán cho người,làm cho người bị thiệt thòi mắc lừa,cả đời tích lũy tội nghiệp thì bị quả khổ này.thứ hai là không được lừa đảo,lấy lừa người làm thủ đoạn để thỏa tư dục cũng sẽ bị khổ quả như vậy.

Dũng bút: thì ra là vậy,nhưng mà người lợi dụng thọ quả báo thì hai người kia cũng vậy sao ? để cả ba cùng đầu thai rồi cùng nhau chịu trả nghiệp sao ?

Bồ tát: cũng có thể như vậy.mà cũng có thể trong một kiếp này,bọn họ không có liên quan nhưng trong nhiều kiếp trước họ có liên quan rồi cùng nhau thọ khổ quả.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát khai thị,đệ tử hiểu rồi.

Bồ tát: vậy hôm nay viết sách đến đây chấm dứt.

PHẦN 5: GIẢI NGUYÊN THẦN BỆNH
Nam Hải Quan Âm bồ tát giáng.

thánh thị: tiếp sách "nhân quả bệnh tượng ấn chứng",Dũng bút hiền sinh trong kỳ trước có khá nhiều câu hỏi với ta,vì trước mắt con quá bận rộn công việc nên rất khó có thời gian tìm tòi rồi.

Dũng bút: vâng ạ,mỗi một con người bất luận là làm nghành nghề nào đều có lúc khó khăn,nếu không tự mình học hỏi thì khó thoát khỏi cảnh khốn đốn.may là trước mắt trong tay đệ tử lãnh chỉ viết sách có nhiều thứ muốn biết liền có thể biết được,nếu không đệ tử đúng là anh tài cũng có lúc bó tay.

Bồ tát: con càng lúc càng biết khiêm tốn rồi,tuy rằng không có thời gian ôn luyện tri thức mới,mà có được thành quả như vậy thì thật đáng khen.

Dũng bút: không dám,đệ tử không dám tự mãn,đợi khi hoàn tất mấy quyển sách này,đệ tử xin được bế quan 3 ngày,lúc đó xin bồ tát gia trì cùng truyền thọ đệ tử Đại Cư Sĩ Chánh Thừa Bồ Đề Tâm Pháp.
Bồ tát: con muốn tu bồ tát giới thì dễ thôi,đến lúc đó ta sẽ giúp một tay.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát phật ân.Đúng rồi,đệ tử xin lại thỉnh giáo,nghiệp lực đeo bám quấy nhiễu nguyên thần bệnh,xin bồ tát khai thị cái lý luận này.

Bồ tát: cái này trong bồ tát giới có một đoạn văn đề cập,tuy rằng văn bổn ý không phải giải thích định luận này nhưng mà có thể làm ấn chứng,con có nhớ đoạn văn đó không ? ta sẽ nhắc nhở đôi chút,đó là tu trì bồ tát giới lúc mới nhập nền tảng lúc đầu thì có hiển hoá....

Dũng bút: đệ tử nhớ rồi,bồ tát tha tội,lúc đó có người tu hành,kinh qua sanh lão bệnh tử,hoắt nhiên liễu ngộ nhân sinh khổ hải,như thật mà là giả,rồi phát tâm nguyện chúng sanh đạo tức thành chánh giác mà Đà La Ni diễn sinh chánh giác là vì bồ tát giới,nay lại danh chúng sanh đại đạo bồ đề tâm,xin hỏi có phải không ?

Bồ tát: rất đúng,những ấn chứng này nói rõ bệnh nguyên thần là trong chúng sinh khổ nạn rời xa chánh giác,chịu các kiếp mài khổ,mượn nhân quả thử thách thành chánh giác,cũng là một trong các pháp môn để phật độ hữu duyên.

Dũng bút: nhưng mà Đà La Ni là pháp danh mà sao lại diễn thành chánh giác ?
Bồ tát: hiền sinh chấp tướng rồi,trong pháp có pháp là sinh sinh bất diệt,cũng như Đạo gia thường nói: "đạo vốn vô danh,miễn cưỡng gọi là đạo vậy",lý này tương đồng.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát khai thị bồ tát giới này,đệ tử vốn không muốn tu nhưng có một số loan đường lớn lãnh sắc mệnh,phụng ân chủ làm đạo vụ,sau khi thành tựu lại bỏ phụ loan mà vọng ngôn là lấy pháp môn thâm sâu hơn truyền đạo,đệ tử không phục ở chổ này,mới đem pháp môn bồ tát giới một mạch tu trì để làm rõ đạo lý phật Đạo tương trợ tương thành.

Bồ tát: ta biết tâm ý của con,hãy tự cố gắng.Đúng rồi việc liên quan đến bệnh nguyên thần,con còn có ý kiến gì nữa không ?

Dũng bút: không dám,nếu là nghiệp lực quấy nhiễu,ảnh hưởng nguyên thần người đời,mà bệnh tượng không nhất định,vậy có đường hóa giải không ?

Bồ tát: Ừ,giải nghiệp chỉ có một đường,đương nhiên là "nghiệp nhân quả,công đức giải".nhưng bệnh nguyên thần lại có cách giải quyết khác,ví như tĩnh tọa,từ tĩnh tọa dưỡng thần thì cũng như sạt điện vậy.

Dũng bút: đệ tử đã thật sự hiểu rồi.Nghiệp lực hình thành quấy nhiễu,phàm là người chịu khổ,chúng ta có thể hướng dẫn họ giải nghiệp bằng cách tĩnh tọa cùng phương thức vào đạo,như đoạn văn lúc nãy,bồ tát khai thị rất thích hợp,đệ tử mới thực sự liễu ngộ,đó là cách bồ tát khai thị chính xác vậy.
Bồ tát: cái này không ở trong phạm vi chương này,kỳ sau ta sẽ giải thích nhân quả bệnh của việc tĩnh tọa,thêm giải thích tường thuật,đêm nay viết sách đến đây.Ta về.

PHẦN 6: CHỨNG CÙNG PHÁT,DIỄN SINH CỦA BÙA.
Nam Hải Quan Âm bồ tát giáng.

thánh thị: nhớ lại từ khi viết sách đến nay,đã gần 3 tháng rồi,nếu không cố gắng nữa,sợ sẽ không đúng hạn hoàn tất.

Dũng bút: bồ tát à,hôm qua lúc đệ tử soạn lại văn kiện,đại khái chỉnh lý một phần,nếu như quyển này đơn độc thành sách,đương nhiên là không đủ,nếu như hai phần trên dưới cùng hợp lại thì quá hay.

Bồ tát: không nên nghĩ như vậy,phần trên là phần trên,tuy rằng y chuẩn hợp với phần dưới nhưng phải cần mong cầu hoàn mỹ.Được rồi,không nói chuyện ngoài lề nữa,hôm nay ta có mời Đồng Quân chân nhân và Hoa Đà thần y giải thích và phân tích bệnh tượng của nhân quả tương hỗ đeo bám.Có cơ duyên này,con đừng nên lơ là uổng phí mà làm cho sách này thêm nhiều nội dung hay,được rồi,chân nhân đã đến,con hãy đi nghinh giá.

Đồng Quân chân nhân giáng.
thánh thị: hôm nay nhờ Nam Hải cổ phật thỉnh mời,tham gia viết sách"nhân quả bệnh tượng ấn chứng",thật là vinh hạnh.

Dũng bút: đệ tử tiếp giá,xin chân nhân thượng tòa,dung đệ tử kính trà thỉnh giáo.

Chân nhân: không cần đa lễ,viết sách là quan trọng,có vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi.

Dũng bút: vậy đệ tử thỉnh giáo chân nhân,một khi bị bệnh khổ bên trong không phát ra ngoài,để lâu hình thành bệnh cùng phát,trên y lý phải giải thích ra sao ?

Chân nhân: đây là hiện tượng kháng lực của cơ thể suy giảm,ví dụ như bị đinh sét đâm trúng,nếu đinh sét có vi khuẩn uốn ván mà thọ thương và người này kháng lực không đủ thì xui xẻo rồi.Nói cách khác,nếu kháng lực đủ sức thì vi trùng của đinh sét không xâm nhiễm được tức có thể tránh khỏi.

Dũng bút: vậy chứng trạng này có khả năng là bệnh nhân quả hay không ?

Chân nhân: không phải,một số người đều nghĩ rằng bệnh chứng thay đổi bất định đều là bệnh nhân quả,thật ra không phải vậy,giống loại chứng cùng phát này,tất có bệnh lý tồn tại,không nên gom chung mà nói.

Dũng bút: vậy đệ tử xin thỉnh giáo,có một loại bệnh như khi thức dậy sớm cảm thấy đau đầu,nhức mắt,tay tê,mà thực tế không làm những công việc nặng nhọc,cũng ngủ được,nhưng mà trên y lý lại chẩn đoán là bệnh thần kinh suy nhược,vậy có tính là bệnh nhân quả không ?

Chân nhân: đúng vậy,đó là một loại bệnh nhân quả,vì chứng bệnh này không chỉ là đau đầu và tay tê,một số người chẩn bệnh là do khí huyết tuần hoàn không tốt,nhức mắt là do thần kinh thị giác có chướng ngại,nếu như chẩn đoán là thần kinh suy nhược thì cần phải có ngủ mơ khó tỉnh mới cấu thành bệnh chứng này được.Tại sao gọi nó là bệnh nhân quả,tại vì chứng trạng này thuộc trung khu thần kinh,mà phần trung khu thần kinh này lại liên quan đến nguyên thần,nói cách khác là nguyên thần yếu.Mà nguyên thần yếu,cách giải thích duy nhất là do nghiệp lực quấy nhiễu nên gọi nó là bệnh nhân quả.

Dũng bút: cảm tạ chân nhân khai thị,đệ tử lại muốn thỉnh giáo,phàm là những bệnh do bùa phép gây ra thì chân nhân giải thích ra sao ?

Chân nhân: điểm này thì con hãy hỏi bồ tát,ta giải thích đến đây là đủ rồi,được,ta về đây.

Bồ tát: tổn hại do bùa chú tạo thành vốn rất ít,chính vì bùa mạch bàng chi quá nhiều nên có hiện tượng như vậy.được,con cứ hỏi.

Dũng bút: có một người trong lòng cứ lo lắng nghi thần nghi quỷ,cứ cho là mình bị bỏ bùa đến sắp điên được,đây có phải là bệnh nhân quả không ?

Bồ tát: hoàn toàn chính xác.Sức bùa là một loại tập trung sức mạnh của tự nhiên,được kẻ biết cách dẫn dắt lợi dụng mà phát ra như nước chảy,nhưng có thể nhờ nó phát điện,quá trình bên trong chỉ có một phương pháp thôi,lại giải thích,vì sao người bị trúng bùa lại là bị bệnh nhân quả ? vì sức bùa là sự tập trung của đại tự nhiên có liên quan mật thiết đến tiểu chu thiên của con người,do đó,thân người sẽ bị đại tự nhiên làm tổn thương,và cũng là nghiệp lực từ tự nhiên quấy phá thân người,làm anh ta không những không thể chống lại được mà bị thọ thương.

Dũng bút: đệ tử hiểu rồi,bản thân con người bị nghiệp lực quấy nhiễu sự đề kháng bình thường mất tác dụng,đúng lúc đó,bùa chú sẽ xâm nhập vào thân.Thì ra có rất nhiều phù tiên tử đều suy nghĩ kỹ trước khi chọn đối tượng bỏ bùa.Ừ,đệ tử nhớ là bùa chú đã được trời thu lại từ lâu rồi,sao nay lại còn có nữa ?

Bồ tát: con chỉ biết một mà không biết hai,bùa chú tuy đã không còn lưu truyền trong nhân gian nhưng vẫn còn những kẻ biết lúc trước cha truyền con nối nên vẫn hiện hữu,mà sự thất truyền mới chỉ trong mười mấy năm nay.

Dũng bút: thì ra là vậy,đệ tử hiểu rồi.cảm tạ bồ tát khai thị,có thể tạm ngưng một chút không ? thời gian nhanh như vậy,đệ tử chưa nghĩ được câu hỏi.xin tạm dừng chút.

Bồ tát: được,tạm dừng,ta lui.

Hoa Đà Tiên Ông giáng.

thánh thị: tham gia viết sách thật hân hạnh,hiền sinh có vấn đề gì xin cứ hỏi.

Dũng bút: đệ tử cung nghinh tiên ông pháp giá.xin có câu hỏi thỉnh giáo,có rất nhiều bệnh nhân quả đều từ một số bệnh nhỏ dẫn đến,tình hình như vậy có phải trị hết những bệnh nhỏ thì bệnh nhân quả cũng khó phát triển xấu đi.

Tiên ông: đương nhiên là được,nhưng nếu là bệnh nhân quả thì khi xuất hiện những bệnh nhỏ cũng không chữa được.

Dũng bút: đúng vậy,cũng như bệnh cảm sốt,chỉ cần quá sốt cũng gây câm điếc,thậm chí tay chân tàn tật,có loại sẽ dẫn đến ung thư nghiêm trọng,loại bệnh nhân quả như vậy có thể có cách tránh né không ?

Tiên ông: vấn đề này ở phần trên con có đề cập đến nên ta không có nói thêm.chuyên đề vào bệnh nhân quả giải thích,trên đại thể bệnh nhân quả có tính cùng phát thường có nhân tố thứ 3,sao gọi kẻ thứ 3 ? bản thân và bệnh trạng,sự và vật hay là người đều có thể cấu thành kẻ thứ 3.

Dũng bút: ý của tiên ông là chỉ nhân tố bên ngoài,mới hình thành cái hiện tượng này.

Tiên ông: đúng vậy,nếu như không có nhân tố bên ngoài này,ví như sốt nóng quá,nhưng trong quá trình phát sốt nếu như có thể cẩn thận chăm sóc thì có thể tránh được,cũng có nghĩa đương sự và người chăm sóc có nhân quả liên quan,có liên quan nên mượn tay hắn để hoàn thành bệnh chứng mà kết liễu nghiệp nhân quả.

Dũng bút: tiên ông khai thị như vậy,đệ tử hiểu rồi,tình hình này thuộc gián tiếp,do đó thượng thiên bồ tát lúc khai thị đều nhắc nhở tu thiện công hồi hướng tiêu nghiệp trước lúc nhân quả đeo bám đòi nợ.
Tiên ông: đúng vậy,vấn đề đã được giải quyết,ta về đây.

PHẦN 7: NHÂN QUẢ BỆNH TƯỢNG TĨNH TỌA.
Nam Hải Quan Âm bồ tát giáng.

thánh thị: viết sách.đêm nay ta khai thị hiện tượng nhân quả liên đới sản sinh của việc tĩnh tọa.

Dũng bút: bồ tát à,xin tha thứ cho đệ tử xen vào,hậu quả nghiêm trọng nhất của tĩnh tọa là tẩu hỏa nhập ma,đệ tử chưa từng nghe tĩnh tọa lại sản sinh hiện tượng nhân quả,xin bồ tát vì đệ tử giải nói.

Bồ tát: tĩnh tọa khóa trình là một môn tu trì,Phật và Đạo hai môn đều có nói rõ truyền đời,gần đây ngay cả những tôn giáo được cho là ngoại đạo như cơ đốc giáo cũng bắt đầu học tĩnh tọa.Ta đặc biệt nhắc đến là để xiển thuật tĩnh tọa vì tùy mỗi người mà có sự khác nhau,trong quá trình tĩnh tọa là sự thả lỏng giả thể,linh thần phục hồi.Vì bình thường linh thần bị giả thể trói buộc,do đó trong quá trình điên đảo làm sản sinh linh thần bị quấy nhiễu,mà sự quấy nhiễu này đến từ linh giới,đương nhiên là bao gồm nhân quả nghiệp lực.

Dũng bút: ý của bồ tát là nghiệp lực sẽ nhân lúc người tu trì tĩnh tọa mà quấy phá tạo thành bệnh nhân quả,nếu như thế ai dám tĩnh tọa nữa.

Bồ tát: ai nói không có người tĩnh tọa ? một số người truyền thụ tĩnh tọa,đều được dạy cách mời thần hộ pháp hộ trì,thì không có vấn đề gì.Cái đáng sợ là những kẻ không biết pháp môn tĩnh tọa mà làm bừa thì bị bệnh là đúng rồi.

Dũng bút: vậy bệnh tượng nhân quả của việc tĩnh tọa sản sinh ra sao ?

Bồ tát: đại để là giống bị tẩu hỏa nhập ma vậy,có loại như điên cuồng hay tinh thần mơ màng,nhưng có thể phân biệt rõ,tẩu hỏa nhập ma đa số là khí tán thần độn,màu sắc thần mắt và khuôn mặt thuộc lửa đỏ mà nghiệp lực quấy phá thuộc chứng âm,sẽ có trạng thái lạnh sát,ngoài ra,cũng do tĩnh tọa mà sản sinh khí cơ bất thuận,một bộ phận nào đó trên cơ thể bệnh đau,không có ích mà còn có hại.

Dũng bút: vậy phương pháp tĩnh tọa đúng là gì ?

Bồ tát: nếu theo chánh tông thiền tọa mà nói là ngồi kiết già,mắt nhìn mũi,mũi nhìn miệng,cằm dưới thu lại,lưỡi đẩy lên hàm trên,hít sâu,thở ra từ từ,khí nạp đan điền,vận hành chu thiên,thời gian ít nhất là một cây nhang mới tạo công chu thiên kinh mạch chạy khắp.Đan đạo diễn thành tay nắm bát quái,để ngoài đan điền để giúp thu khí,làm đan ra ngoài hoa cái,kết thành nguyên anh.Như trên là cách tĩnh tọa quen thuộc của Phật và Đạo gia.Thánh môn cũng có tĩnh tọa,bất kể hình thức mà tĩnh tọa,điều quan trọng là định tĩnh,mục tiêu tĩnh tọa là để lập đức,nhưng đây là cách nhà Nho tu dưỡng trí tuệ và phật đạo có khác nhau,phật đạo giảng thông khí hải,quán nhâm đốc,Nho giảng tâm linh trí hiện thông huệ hải.Lại tĩnh tọa theo mật tông,trong đó hiển mật hai chi có phân biệt,mật phái giảng thần thông,kết thủ ấn,loại tĩnh tọa này lại có đặc thù,trước mắt có khá nhiều tu sĩ tĩnh tọa để cầu thần thông,đó là lý do mật tông có nhiều người tẩu hỏa nhập ma như vậy.

Dũng bút: bồ tát khai thị như vậy,vậy những trường hợp tĩnh tọa bị nghiệp lực xâm hại thì phòng tránh cách nào ?

Bồ tát: dễ thôi,phong lấp huyệt khiếu,giải nghiệp thì không sao.Nhưng mà có điều kiện tiên quyết là thời gian càng ngắn thì càng mau hết.

Dũng bút: cảm tạ bồ tát không phiền mà khai thị,đệ tử thọ dụng được nhiều.

Bồ tát: vậy đến đây kết thúc.


PHẦN 8: DUYÊN SANH DUYÊN DIỆT.
Nam Hải Quan Âm bồ tát giáng.

thánh thị: hôm nay quí đường có duyên đạo tử hợp lại tham loan,có thể nói là thánh hội,ta cùng viết sách thôi.

Dũng bút: xin hỏi bồ tát,cái chữ "duyên" này đứng trong nhân quả luận giữ một vai trò rất quán xuyến toàn bộ,xin bồ tát khai thị ý nghĩa chân thật của duyên sanh duyên diệt.
Bồ tát: cái gọi là duyên,không phải chỉ phương diện động mà duyên sinh duyên động đều trong động tịnh,do đó trong duyên luận rất sợ khởi ý,vì ý khởi niệm động thì mất cái tịnh,vô tướng đã bị khuyết,vạn tướng bị che,thì không thể lấy tịnh khởi huệ,huệ không đủ,trí không sinh tắc không thấy được mọi sự mà trong mơ màng sinh chướng ngại.

Dũng bút: như vậy trong nhân quả luận,trong động tịnh làm sao tương sanh mà thành thiện duyên.
Bồ tát: có ý tắc hành,hành tắc có ý,cái này là nhất tịnh cũng như nhất động,không thể vì nghẹn mà không ăn,cần phải có động mà trước sau được tịnh.

Dũng bút: lý luận mà bồ tát khai thị,có thể ví dụ cụ thể không ?

Bồ tát: được,cuộc sống ở đời thường hay là người tu hành đa số là nằm trong phương diện tĩnh,bởi vì đây là hiện tượng tất nhiên,do đó nó thuộc tĩnh,cũng vì thế nó làm sản sinh rất nhiều thiện duyên;nhưng mà từ nhiều kiếp đến nay,có vô lượng kiếp nghiệp làm sản sinh sóng gió,đó là động.Nhân vì trong giữa động tịnh,nếu không điều chỉnh thích hợp thì sẽ sản sinh chướng ngại,duyên không thể sinh tắc không thể diệt.Phật nói tất cả pháp vì tất cả chúng sinh nhưng đến đây chúng sinh lại rơi vào mê ly,nên phật nói vô ngã vô tướng,không thức đều phá,là để bỏ đi khoảng cách của động và tịnh,chính là cảnh giới đốn ngộ.Nhưng trong nhân quả luận,lại có một nghi vấn rất khó giải thích,tức là sự thay thế trình tự phá hoại động tịnh bình thường sản sinh từ vô lượng kiếp nên có khá nhiều luận giải ra đời để phụ trợ,ví dụ như luân hồi đới nghiệp,luân hồi là mượn hết kiếp này đến kiếp khác tiêu trừ nghiệp nhân,đới nghiệp là hồi hướng,lấy công đức tu hành để trừ tội vô lượng kiếp trước.

Dũng bút: bài giảng này làm đệ tử loạn óc quá,xin để từ từ nghiên cứu mà tiêu hóa mới được,cảm tạ bồ tát khai thị.

PHẦN 9: RÕ NHÂN SỢ QUẢ.
Nam Hải Quán Âm Đại Sĩ giáng.

thánh thị: quyển "nhân quả bệnh tượng ấn chứng" đến đêm nay là vừa đủ kỳ hạn 3 tháng rồi,nên đêm nay cũng là phần kết của quyển sách,ta muốn làm một đoạn kiểm thảo của trên dưới hai phần để làm kết thúc,hiền sinh cảm thấy thế nào ?

Dũng bút: ý bồ tát đã như vậy,đệ tử sao dám không tuân,vậy đệ tử không khách sáo mà thỉnh giáo bồ tát,con người tại thế,gần như thoát không được sự đeo bám của nhân quả,nếu như có người dứt khoát buông xuôi mặc cho trầm luân thì có phải là sự kháng nghị không lời không ?

Bồ tát: đó chỉ là cái cớ,nhân quả có quy luật riêng,không có nhân thì làm sao có quả,tự mình buông thả thì chỉ là biểu hiện của kẻ khiếp nhược không có chánh tín,sao là kháng nghị được ?

Dũng bút: nhưng nếu nhân quả giải trừ không được thì phải làm sao đây ?

Bồ tát: đường cùng chỉ là một từ ngữ hình dung,thế gian làm gì có cửa ải nào phá không được ? thử hỏi,phật tổ 6 năm khổ hạnh dưới cội bồ đề,Đạt Ma 9 năm diện bích thì nếu không phải chịu đủ cay đắng mới sinh đại trí huệ mà phá mê ly cảnh giới sao ? với lại thế gian tuyệt đối không có nhân quả nào hóa giải không được,chỉ có điều con giải quyết cách nào thôi ?

Dũng bút:được rồi,cho dù nhân quả hóa giải được nhưng quá trình trải qua thật gian khổ làm người khó lòng yên ổn,ví dụ như có người hỏi đệ tử rằng: kiếp này tôi không có làm chuyện tày trời cực ác nào hết mà cứ bị kẻ khác nhục mạ ăn hiếp,thậm chí chiếm đoạt tài sản,nếu như nói kiếp trước tôi làm ác nên kiếp này bị quả báo và những kẻ nhục mạ ăn hiếp tôi,đoạt tài sản tôi là người tốt vào kiếp trước nên được phước báo như vậy.như thế mỗi người khi bị ăn hiếp đều phải tự nhận,nói là do nhân quả nghiệp báo đem lại sao ? vậy mỗi người đều phải tự dùng hết thủ đoạn lấn lướt người khác thì mới không bị gọi là ác nhân kiếp trước sao ? vấn đề là như vậy,xin bồ tát khai thị giúp.

Bồ tát: nói hay lắm,nếu không giải thích rõ chổ này sẽ làm người đời ngộ nhận về kẻ ác trong kiếp này đều là người tốt trong kiếp trước hết rồi.Định luật của nhân quả,không có ý nghĩa đặc định cho kiếp trước kiếp sau như vậy,từ sau khi Quan Hoàng đăng cơ chưởng Linh Tiêu,đã sửa lại luật trời,quả báo trở thành hiện kiếp báo,cũng là để kẻ tạo nhân sớm thọ quả báo,lại nhân tạo lập không nhất định là do quả do nhân kiếp trước,tự tạo nhân mới là tự tạo nghiệp,quá trình đời người không chỉ do nghiệp nhiều kiếp quấy nhiễu mà còn có bị tâm ma tác quái,một khi đối diện tâm ma của mình tác quái,rõ ràng là việc không đáng làm lại làm bậy như không có trí tuệ,do đó từ khởi niệm cho đến hành sự lại làm nhân quả mới hình thành.

Dũng bút: bồ tát khai thị như vậy,đệ tử cho vài ví dụ,xin bồ tát chỉ giáo.Nếu như có một người vốn rất hiền lành nhưng khi thấy chuyện không liên quan mà thiên vị một bên mà khi một người thiên vị một bên nào đó thì là do họ ghét bên còn lại,tuy chỉ là tranh cãi mà làm cho 3 người không vui,sau cùng một bên không cam chịu nhục,phẫn nộ hành hung,vậy có thể nói là anh ta chịu tai nghiệp,tạo nhân mới không ?

Bồ tát: tuy không phải nhưng cũng không khác,ta sẽ bổ sung nói rõ,điều kiện tiên quyết cho cái gọi là tạo nhân mới,cần phải không có nghiệp duyên dính mắc nhiều kiếp trước,thuần túy chỉ là sự gặp nhau của hai đường thẳng giao nhau.Như sự việc đã nói lúc nãy,nếu nguyên nhân thiên vị không phải do ghét đối phương thì là tạo nhân mới.

Dũng bút: thì ra là vậy,đệ tử hiểu rồi.

Bồ tát: ơn trên phải giáng sách nhân quả bệnh tượng tích luận và ấn chứng là để người đời hiểu nhân sợ quả,tăng trưởng phổ hóa nhân quả luận,sâu vào lòng người để làm tiếng chuông đánh thức tâm sợ ác quả của người đời,mà tránh tạo nghiệp,nhân vì điều trọng yếu của sách là nói rõ gốc rễ của nhân quả để người đời có thể hiểu được nhân quả là gì mới đạt được hiệu quả chánh nhân sợ quả.Quyển sách đến đây hoàn toàn kết thúc,kỳ sau ta đã thỉnh mời quí đường Quan chủ tịch tác lời bạt,ta sẽ không giáng đường nữa.
Lại thị: cùng chư hữu duyên kết thần duyên sa bàn,ta cũng rất hoan hỷ,sau này có duyên sẽ gặp lại,thâm nguyện chư hiền sinh đạo trình như trước tiến vô ngại.

Bổn đường chủ tịch Quan đăng đài.

Bạt
thánh thị: ta vì sách nhân quả bệnh tượng ấn chứng tác bạt.
người,nhân tâm bất thiện,ác nghiệp thao thao;thiên ý vô tư,ân trạch miên miên,vì độ hóa chúng sanh tin sợ quỉ thần mà xiển thuật luận về nhân quả,mong chấn nhân tâm,tiến vào nhớ thiện lập đức.Bổn đường may mắn,mong nhờ Nam Hải Quan Thế Âm bồ tát bút gỗ huy loan,khai mở sách thánh nhân quả bệnh tượng hai phần trên dưới,để xiển dương thanh thế thánh môn hoằng đạo phổ hóa,đặc biệt là phần trên "nhân quả bệnh tượng tích luận",ban sách cho đời đã phổ hóa rất hiệu nghiệm,mà lập nên một tiêu chuẩn cho phương châm phổ hóa của thánh môn,nay thêm phần tiếp theo lý luận rất hay bổ sung án lệ cụ thể càng làm tinh hoa cho luận về nhân quả,tạo nên hiệu quả vô cùng.
Ta thâm nguyện người đời đọc sách hãy thể ngộ đường đi nước bước của nhân quả và tình tiết diễn sinh của nó tắc giúp cho cuộc đời thuận lợi may mắn,không được đọc chơi như tiểu thuyết mà phụ lòng của Quan Âm bồ tát viết sách khổ cực.Sách nay đã thành,vài lời như thế làm bạt.

HẾT.

Cách duy nhất để hết bệnh, là điểm đạo tu hành mật tông thiên đình để sửa nghiệp tăng phước.