Nếu cha mẹ chồng còn thượng tại cũng đưa trầu rượu đến lễ tạ để xin phép đi bước nữa. Còn con nhỏ dại thì có thể xin phép ông bà nội; nếu ông bà nồi đã mất thì “Quyền huynh thế phụ”, xin phép bác cả được đưa con đi theo. Con đã lớn thì tùy hoàn cảnh., ở lại với ông bà nội hoặc về với ông bà ngoại hay đi cùng với mẹ. Nhưng ở đâu đứa con cũng thuộc quyền bên nội.
        Theo “Thọ mai gia lễ”: Người mẹ bị bố gọi là xuất mẫu, người mẹ góa lấy chồng khác gọi là già mẫu. Đối với giá mẫu hoặc xuất mẫu, con chỉ để tang một năm. Nếu vẫn nuôi con thì những đứa con được tiếp tục nuôi vẫn để tang mẹ ba năm, bố dượng nuôi thì để tang bố dượng một năm, không nuôi thì không phải để tang.
Trường hợp vợ chồng đã ly hôn một thời gian, sau cùng nhau thỏa thuận nối lại, hoặc chưa chính thức ly hôn nhưng người đàn bà bỏ chồng ra đi nay muốn trở về, không gọi là tái giá, nhưng trước khi trở về phải làm lễ tại gia trên nhà chồng và cha mẹ chồng. Điều nay không quy định đối với chàng rể và cha mẹ vợ.

Câu chuyện về người đàn bà tái giá

       Xét theo phong tục cổ truyền và luật lệ phong kiến đối với các vụ ly hôn có nhiều điểm bất công đối với phụ nữ, luật hôn nhân mới đã bái bỏ nhứng điểm bất công đó, thể hiện trong các khoản về quyền lợi trách nhiệm nuôi con và chia tài sản công bằng hợp lý hơn. Trường hợp tái giá sau khi góa chồng xét theo thủ tục được có nhiều điểm thể hiện được tính thủy chung, đạo nghĩa làm vợ làm dâu, song thời bạn đời chờ ba năm tang mới được tái giá thì quả câu lệ khắt khe, ảnh hưởng không hay tới thân phận người đàn bà cần phải sớm bước đi bước nữa, sớm ổn định cuộc sống gia đình tương lai, có khi còn ảnh hưởng tới thân phận con cái của người chồng cũ đang thơ dại cần người san bớt gánh nặng, làm dịu bớt nối lơ buồn của mẹ góa con côi. Ngay từ ngày xưa tục lệ này ở nhiêu vùng cũng đã được nới rộng không nhất thiết chờ mãn tang mới tái giá, Nhưng không nên quá vội vã thiên hạ sẽ chê cười là chồng chết chưa xanh cỏ “Quạt mồ, đập săng” chế giễu người đàn bà không chung tình vẹn nghĩa vợ chồng.
         Chuyện kể rằng: Có hai người đàn bà, một người sau khi dừng chết ngày nào cũng đến bên mộ chồng vừa quạt mộ vừa khóc lóc thảm thiết. Thiên hạ đi qua ai cũng bùi ngùi cảm động khen ngợi cho này thương chồng vô hạn. Song dò hỏi kỹ mới biết chị ra ngôi quạt mộ, mong cỏ đắp mộ chồng chóng xanh trở lại, để chị chóng được đi lấy chồng khác, kẻo mang tiếng với đòi là chồng chết chưa xanh cỏ đã vội lấy chồng khác. Lại một người đàn bà thề thốt nặng lời khi chồng còn sống nhưng khi chồng chết chưa kịp chôn cất đã bắt tỉnh với bạn của chồng. Không ngờ khi đập sàng ra mới biết là chồng giả chết để thử lòng chị ta.