Học trò cũ mà thầy lại mất từ lâu, nay về lễ tang vợ thầy , đây là chuyện thực mắt thấy tai nghe, kể lại dẫu có lỗi thời, nhưng cũng hy vọng các bạn đọc chắt lọc được trong phong tục xưa chút hương vị ngọt ngào chăng?Lại chuyện cụ Thượng Niêm với thày học cũ
        Chuyện này do một viên lính lệ (dấu tên) hầu hạ viên tri huyện Hương Sơn kể lại như sau” Cụ Hàn Trần tức Tống Trần Cơ người xã Sơn Hào, huyện Hương Sơn, nguyên xưa là thầy đồ dạy học chữ Nho lại là thầy lang mát tay nổi tìếng một vùng. Nguyễn Khắc Niêm, người cùng xã là 1 trong những học trò cũ của cụ Hàn Trần, tuy làm đến chức Thượng thư trong triều, nhưng mỗi lần về quê, ông không quên đến hầu tâm sức khỏe thầy và gia đình thầy, rồi cung kính cho gia nhân đem cáng vọng đến rước thầy sang nhà mình chơi.
           Một hôm viên tri huyện T, cũng sang 1 chuyến đò với cụ Hàn Trần Nhân dân phải cúi rạp xuống chào quan huyện, riêng cụ Hàn vẫn nghiêm nhiên ngồi đọc sách, không để ý đến quan huyện.
– Họ, tên gì? – Viên tri huyện T, quen thói hống hách, tức giận hỏi trống không. Cụ Hàn Trân cũng trả lời trống không:
– Trần.
Này thì “Trần”, muốn “trần” cho “trần”! Hắn ra lệnh cho lính lệ lột trần ông già và đẩy xuống sông Phố Đoạn này sông cạn, cụ Hàn chỉ ướt quần áo thôi. Mọi người trên chuyến đò đều bất bình, căm ghét viên tri huyện và đều xuống sông dìu cụ lễn bờ.


Chuyện thầy và trò

         Mấy hôm sau, câu chuyện diễn ra tại nhà cụ Thượng Niêm nhân dịp cụ Thương có tiệc mừng. Trong số khách mời đến dự, tất nhiên có viên tri huyện sở tại nói trên (viên lính lệ, người dẫn truyện này, cũng theo hầu). Quan bé đến nhà quan lớn, phải khúm núm vái lạy cụ Thượng từ dưới sân, chứ đâu dám hống hách như đến nhà dân thường.

          Thật bất ngờ. Mặc cho tri huyện đứng vái chào ở ngoài, cụ Thượng vẫn chưa thềm nhìn tới. Cụ còn bận tiếp đãi 1 ông già với bộ quần áo nâu đang ngôi chễm trệ trên giường cao. Cụ Thượng ngôi thấp hơn 1 bậc, châm lửa cho ông già ngồi rút điếu thuốc lào.
       Ông già đó là ai? Chính là cụ Hàn Trần bị đẩy xuống sông hôm nọ. Hồi lâu cụ Thượng mới ngoảnh lại bảo viên tri huyện: “Giai thiệu, vị này là thầy học của tôi, anh hãy lạy thầy đi anh đã quen biết thầy rồi đấy!”.
Chuyện gì xảy ra sau đó. Mỗi người kể 1 cách, có người nói: “Nghe đâu cụ Thượng đá lột phăng áo, mũ của Viên tri huyện rồi tống cổ về”, có người nói: “Cụ Thượng chỉ nói mát 1 vài câu cũng đã đủ làm cho viên tri huyện toát mồ hôi, run cầm cập”, có người lại kể một thôi một hồi, y như anh ta chứng kiến và ghi tốc ký những lời vàng, tiếng ngọc của cụ Thượng dạy viên tri huyện về đạo làm cha mẹ dân, đạo làm người và trước hết là truyền thống “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta…