Trong tiếng Việt từ “Chào” thường đi đôi vôi từ “Hỏi” và từ “Mời”. Cách chào hỏi, chào mời, chào thưa mở mỗi địa phương có một phong tục khác, lại còn lệ thuộc vào đối tượng được chào và phong cách người chào.


       Đối với các cụ già, khúm núm kính cẩn, đứng lại “Bẩm cụ ạ” thì cụ có cảm tình ngay nhưng đối với người lớp trung niên tân tiến mà làm như vậy thì người ta dễ tưởng là chế giễu.


        Đi qua nghiêng nón không chào” không phải vì ghét nhau hờ hứng với nhau mà vi quá yêu nhau cứng nên,người ta không chỉ chào bâng lời nói mà còn bằng khóe mát nụ cười, có trường hợp mắt nói rõ hơn miệng.


        Chào hỏi đi đôi với nhau, hỏi để chào: “ông khỏe không?” “Ông đi đâu đấy?”. Nhiều khi hỏi bâng quơ, hỏi không cần trả lại, nhưng nếu không chào hỏi thì ra điêu lạnh nhạt khinh người.


lời chào cao hơn mâm cỗ



       Chào mời đi đôi với nhau: cần phân biệt mới thực sự hay mời để thay lời chào. Nực cười! Hành khách trên hai chiếc thuyền đi dọc sông, ngược chiều nhau cúng mời nhau ăn cơm. Lời nói đó thuần túy thay lời chào chứ ai có nhảy sang thuyên kia mà ấn đâu?


        Lời chào có thực sự cao hơn mâm cỗ không? Có khi không có mâm cỗ, thì chào suông, e không ổn: nhưng quả thực, mâm cao cỗ đầy mà lời chào nhạt nhẽo, khỉnh khí, kiêu kỳ thì mâm cỗ cũng bỏ đi.


       Lời chào biểu hiện phong cách con người, biểu hiện nền nếp của gia đình, thuần phong mỹ tục của địa phương và cả dân tộc ta. Song, ở mỗi nơi một khác, mỗi thời một khác. Ngày xưa chào bàng cách vái, lạy, ngày nay chào bằng cách bắt tay.