Thời xưa còn thế nữa là bây giờ. Nhưng anh cũng đừng lo ruồi ăn hết phần, vì thanh thiếu niên ngày nay có biết đọc văn nữa đâu mà tế ruồi.
        Đến đây lại chuyển sang mục tranh cãi giữa tôi và chú em về quan niệm chữ “Hiếu” thời xưa và thời nay.
– Thời nay lớp trẻ chẳng biết “Chín chữ cù lao” là cái gì. Công ơn mang nặng đẻ đau, nuôi con khôn lớn tốn bao nhiều tâm lực, đến nay chúng nó có lớn mà chẳng có khôn.
– Tôi phàn nàn – Đã thế còn hỗn láo, bướng bỉnh…
– Đó là chẳng qua là cái món nợ đồng lần, mình nuôi con rồi con nuôi cháu cũng thế. Lớp trẻ bây giờ nhiều người nối ngược: “Sinh ra ta, nuôi ta lớn lên, đó là trách nhiệm của các ông bô, bà bô. Có đứa con trách bố mẹ: “Sao con người ta ăn sung mặc sướng, được chiêu chuộng. Bố mẹ mìn à thì “Khe khắt”, “Ky bo” mà còn kể ơn huệ!” – Chú em tôi tiếp thêm.


Quan điểm đạo hiếu


       Đối với ông bố bà mẹ có với đứa con như vậy, quả thật là bất hạnh, song cũng phải khẳng định số người đó rất ít, vả lại khi đến tuổi trưởng thành, được tiếp thu sự giáo dục của gia đình, nhà trường, xã hội và qua khảo nghiệm thực tế của cuộc đời, chúng sẽ thay đổi tính tình. Bố, mẹ bao giờ cũng sẵn sàng tha thứ, nước mắt chảy xuôi là lẽ thường tình.
Bàn đến câu ca dao: “Cá không ân muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, rồi “trứng khôn hơn vịt”… được dịp, con cả tôi xen vào:
– Con xin phép cha mẹ và chú, con cãi cha mẹ khổng phải trăm phần trăm con hư cả. Nếu cha mẹ nghĩ sai làm sai, con can ngăn thì đó có phải là bất hiếu đâu!
        Ông chú gật gù tán thành:
.-Cháu nói có lý. Câu “con cãi cha mẹ trăm phần còn hư” chỉ đúng khi đứa con còn thơ ấu, chứ khi đã trưởng thành có nhiều cô cậu còn khôn hơn cả mẹ. “Con hơn cha là nhà có phúc” mà! Thời đại ngày nay, khoa học kỹ thuật tiến vùn vụt, tư duy chính trị, kinh tế bây giờ cũng đổi mới mà cánh già chứng ta thường hay thủ cựu, bảo thủ cố chấp. Âu cúng là mâu thuẫn giữa hai thế hệ…
– Theo chú, câu tục ngữ : Có con tội sống, không có con tội chết có đúng không?
– Đúng thời xưa nhưng không đúng thời nay. Thời xưa có câu “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” (có ba điều bất biết với cha mẹ, trong đó không có con là điều nặng nề nhất). Cha mẹ ông bà tuy đã qua đời nhưng còn sống trong ta, nếu ta không có con thì sau khi ta chết, ta cũng làm tiêu tan nốt dòng máu của bao đời tổ tiên, ông cha lưu lại. Nhưng còn tội sống thì sao? Có ít người cho rằng nuôi con chẳng qua chỉ mang thêm tội vạ. Đã vậy sao nhiều người ghét con lại thương cháu. Có lẽ bởi họ nghĩ rằng con họ đã không nối được nghiệp cha ông thì hy vọng cháu mình sẽ nối.