“Tơ hồng Nguyệt lão thiên tiên” dựa theo tích Vi Cố gặp ông lão trong một đêm trăng, ngồi kiểm soát hướng về phía mặt trăng, sau lưng có cái túi đựng dây đỏ. Ông lão bảo cho biết đây là những văn thư kết hôn của thiên hạ. Còn những sợi đỏ để buộc chân những đôi trái, gái sẽ thành vợ thành chồng. Một hòm, Vi Cố vào chợ gặp một bà già chột mắt ẵm đứa bé đi qua. Bỗng ông già lại hiện lên báo cho biết, đứa bé kia sẽ là vợ anh. Vi Cố giận, bảo đầy tớ tìm giết đứa bé ấy đi. Người đầy tớ lên đầm đứa bé giữa đám đông rồi bỏ trốn. Mười bốn năm sau, quan Thứ Sứ Trương Châu là Vương Thái gả con gái cho Vi Cố. Người con gái dung sắc tươi đẹp, giữa lông mày có đính tràng điểm một bông hoa vàng Vi Cố gạn hỏi, vợ mới bảo: Thuở còn bẻ, một bà vú họ Trần bế vào chợ bị một đứa cuồng tặc đâm phải. Vi Cố hỏi: Có phải bà vú đó chột mắt không? Người vợ bảo: Đúng thế! Vi Cố kể lại việc trước, hai vợ chồng càng quý trọng nhau cho là do duyên trời định sẵn.

Sự tích tơ hồng

Mẩu chuyện vui: Tình yêu làm con, người lú lẫn.
.. . “Tâu Thượng đế, theo hạ thần thì thượng đế không cần đòi lại trí khôn của con người. Làm như thế không khỏi mang tiếng là trời nhỏ nhen. Điều mà thượng đế nên làm là hạn chế trí khôn của con người”.

- “Bằng cách nào?”
- “Chỉ có tình yêu – Không có gì làm con người lú lẫn đi như trong tình yêu. Trời chỉ cần phái một vị thần mang một số vòng dây xuổng trần, cứ đôi trai gái nào ở gần nhau thì quăng cho một vòng. Người nào càng thông minh thì càn quăng thêm cho nhiều vòng. Con người sẽ chỉ luẩn quẩn trong những chiếc vòng ấy và sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện lên quấy nhiễu nhà trời nữa”.
Trời khen “Thật là diệu kế”! Bèn truyền cho ông tiên già mang những chiếc vòng của trời xuống trần gian.
Từ ngày bị ông tiên già khoác vào người mình những vòng dây tình ái, con người chỉ luẩn quẩn với nhau, không còn nghĩ tới chuyện đánh nhau với trời nữa. Ông tiên già ấy gọi là ông Tơ.
(Trích “Ông tơ bà Nguyệt” của Phạm Cống – Báo Phụ nữ Hà Nôi số xuân Canh Ngọ 1990)