Theo phong tục, một người từ sinh ra đến khi chết mang rất nhiêu tên gọi: Mới lọt lòng thì thằng Cu, thằng Cò, con Hĩm, thằng Mực, con Cún, thằng Chắt em, con Chắt à… thường là đặt tên xấu để dễ nuôi, đến khi lớn lên thì anh Hai, anh Ba, chị Bảy… lấy vợ chồng thì anh Nhiêu, anh Đồ, chị Xã… Có con gọi theo tên con, có cháu đích tôn gọi theo tôn cháu, đến khi chết thì đặt tên hèm gọi là hiệu đế cúng, người có học thì tụ đặt tên hèm gọi là hiệu để cúng, người có học thì tự đặt tên tự, người có chức tước có thềm tên thụy, người có chức tước học vị cao sang thường dược tôn xưng theo họ, hay tên địa phương: Cụ án Mai. Cụ Tam Nguyên Yên Đồ, ông Trạng Trình, ông Tú Vĩ Xuyên, Quan Thám Nam Sơn… Đó là theo phong tục xưng hô của Trung Quốc. Trong nhiều tên gọi nhưng chỉ có tên húy là chính: Tên húy là tên đặt khi vào sổ họ, khi vào làng ghi trong sổ họ, khi đi học, khi vào số họ, khi vào làng ghi trong sổ họ, khi đi học.

Ngày nay đẻ ra là khai sinh, có thủ tục quản lý hộ tịch chặt chẽ, ngày trước mỗi làng xã cúng có hương bộ lo sổ sách sinh tử, giá thú nhưng không quản lý chặt chẽ. Nhà nước chỉ quan tâm đến sổ định (từ 18 tuổi), số điền để thu thuế và bắt lính, bất phu, vì vậy vào sổ làng muộn càng hay lớn lên đỡ được vài năm thuế thân, phu phen tạp dịch.

Tại sao khi mới đẻ chưa đặt tên chính


Trong xã hội cứ, tình trạng hữu sinh vồ dụng khá phố biến, ít có giá trị sinh năm đẻ bảy được vuông tròn, vì vậy qua các tuần cứ mới tạm yên tâm, khi đó mới đặt tên húy.

Các họ mỗi năm tế một lần. Trong dịp tế đó, các gia đình có con cháu mới sinh sắm sửa cơi trầu, chai rươu, hương hoa, lễ vật đến nhà thờ họ yết cáo tiên tổ và vào sé họ. Ngày đó mới có tên húy chính thức, được họ hàng công nhận.

Trong khi vào sổ họ phải đối chiếu gia phả để xem có trùng tên các vị tiên tổ hoặc ông già chú bác trong nội thân hay không, nếu có tức là phạm húy thì phải đổi tên. Không những phải tránh phạm húy tổ tiên bên nội mà còn phải tránh phạm húy can cụ ông bà ngoại mặc đầu khác họ, tránh phạm các húy hiệu của thành hoàng, thánh mẫu, linh thần từng địa phương. Ở nông thôn, các vị có ụy vọng trong lòng, trong họ trưởng được dân chúng biếu trầu rượu và nhờ đặt tên cho con. Người đặt tên được gia đình đó nhớ ơn suốt đời.