Tiền “Cheo” là khoản tiên nhà trai nạp cho làng xã bên gái. Trai gái. cùng làng xã lấy nhau cũng phải nạp cheo xong có giảm bớt. Xuất xứ của lệ “Nạp cheo” là tục “Lan nhai* tức là tục chăng dây ở dọc đường hoặc ở cổng làng. Đầu tiến thì người ta tổ chức đón mừng hôn lễ, người ta chúc tụng, có nơi còn đốt pháo mừng. Để đáp lễ, đoàn đưa dâu cũng đưa trầu can ra mời, đưa quà, đưa tiên biếu tặng, có nhứng người làm ăn bất chính, lợi dụng cơ hội cùng chăng dây, vòi tiên, sách nhiễu, trở thành lệ tục xấu. Vì thói xấu lan (Tân, gây nhiêu cản trở, triều đình phải ra lệnh bãi bỏ. Thay thế vào đó, cho phép làng xã được thu tiên cheo. Khi đã nạp cheo cho làng, tức là đám cưới được làng công nhận có giấy biên nhận hẳn hoi. Ngày xưa, chưa có thủ tục đăng ký kết hôn, thì tờ nạp cheo coi như tờ hôn thứ. Nạp cheo so với chẳng; dây là tiến bộ. Khoản tiên cheo này nhiều địa phương dùng vào việc công ích như đào giếng, đắp đường, lát gạch, xây cống làng… Nhưng nhiêu nơi chỉ vừa cung đốn cho lý hương chè chén. Đã hơn nửa thế kỷ, lệ này bị bãi bỏ lồi. Thanh niên ngày nay chỉ còn thấy bóng đáng của ị tiên cheo qua ca dao – tục ngữ,

Tiền nạp cheo


- Nuối lợn thì phải vớt bèo
Lấy vợ thì phải nộp cheo cho làng.
Cưới vợ không cheo như tiên gieo xuống suối.
Ông xã đảnh trống thình lình Quan viên mũ áo ra đình ăn cheo.
Lầy chồng anh sẽ giúp cho Giúp em…
Giúp em quan làm tiền cheo
Quanh năm tiền cưới lại đèo bùbng cau
Thật quá cường điệu, chứ tiên cheo không thể vượt quá tiền cưới