Hãy để người dân tự lựa chọn cách thực hành tín ngưỡng, nhà nước chỉ nên phổ biến tri thức và điều chỉnh hành vi xã hội bằng chính sách.



Có ít nhất 2 nguyên nhân sau dẫn đến tính "bất khả thi" nếu áp đặt lệnh cấm đốt vàng mã.
Thứ nhất là quyền tự do tín ngưỡng và tự do không tín ngưỡng của công dân.
Đây là quyền hiến định mà không ai có thể can thiệp.
Vàng mã là vật phẩm biểu đạt tín ngưỡng của nhiều người, ảnh minh họa: tuyengiao.vn.
Vàng mã là một hình thức của không ít người có tín ngưỡng thường sử dụng để biểu đạt nhu cầu tâm linh, tín ngưỡng của họ. Đó là sự thật.
Chúng tôi quan niệm, không phải cứ đến chùa thường xuyên đã là Phật tử. Chỉ khi nào hiểu được giáo lý Phật đà, thọ tam quy ngũ giới, thì khi đó mới chính thức là Phật tử.
Vì vậy số lượng Phật tử với số lượng người đến chùa là hoàn toàn khác nhau. Và những Phật tử thuần thành thì không tin trời, thần, quỷ vật, càng không sử dụng vàng mã.
Khác với các tôn giáo khác, các cơ sở thờ tự Phật giáo ở Việt Nam không chỉ là khoảng trời riêng của tín đồ Phật giáo, mà còn là điểm đến của người dân gửi gắm niềm tin, tìm kiếm điểm tựa tâm linh theo nhận thức của mỗi người mà không nhất thiết họ là Phật tử.
Điều này đặc biệt phổ biến ở miền Bắc, khi mỗi ngôi chùa, mỗi cơ sở thờ tự Phật giáo từ lớn đến nhỏ gần như đều có hệ thống phủ Mẫu đi kèm, thể hiện tín ngưỡng bản địa của người Việt.
Có điện, phủ thờ Mẫu hay thờ Đức Thánh Trần, là có nghi thức hầu đồng. Có hầu đồng là có đốt vàng mã với quy mô trung bình đến lớn.
Đã có thời gian việc hầu đồng bị cấm vì cho là mê tín dị đoan. Nhưng cấm đoán thì người ta vẫn tìm cách "hầu trộm", vì đó là nhu cầu, với nhiều người không khác gì cơm ăn, nước uống.
Hầu đồng là một tín ngưỡng bản địa sử dụng rất nhiều vàng mã, ảnh minh họa: tuyengiao.vn.
Đến khi Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xây dựng hồ sơ trình UNESCO về di sản Nghi lễ Hát Văn - Hầu đồng và được tổ chức này công nhận, hầu đồng lập tức bùng phát và vượt khỏi phạm vi các trung tâm tín ngưỡng thờ Mẫu. 
Người ta không chỉ hầu ở các phủ, điện thờ Mẫu, mà hầu ở bất kỳ đâu: chùa, đình, đền, miếu, thậm chí cả ở ngã ba ngã bảy.
Người ra hầu đồng cũng không còn do quan niệm "căn cao số nặng", không hầu thì ốm đau bệnh tật, mà nhiều người ra hầu đồng để được buôn may bán đắt, cầu tài lộc danh vọng.
Chính vì thế, có không ít quan chức, giáo sư, tiến sĩ, nghệ sĩ cũng tổ chức hầu đồng, mở điện phủ tại tư gia. Chỉ cần vào Youtube tìm kiếm các từ khóa nói trên với "hầu đồng", có thể thấy rất nhiều.​
Không ít người vung tiền phát lộc, vàng mã ngợp trời để thể hiện đẳng cấp.
Thứ hai, có cầu ắt có cung, đó là quy luật.
Nhiều quan điểm cho rằng, chỉ cần các chùa, các cơ sở thờ tự, các di tích văn hóa cấm đốt vàng mã là có thể giảm ngay được tình trạng này. Chúng tôi e rằng thực tế sẽ ngược lại.
Như đã phân tích ở trên, Phật tử thuần thành thì không dùng vàng mã, nhưng người có tín ngưỡng thì vàng mã là một vật phẩm thể hiện nhu cầu của họ.
Phật tử thuần thành không cúng sao giải hạn, không xóc thẻ xin quẻ, không xin ấn, không quy y trời, thần, quỷ, vật.
Lễ khai ấn Đền Trần, Nam Đinh. Ảnh: Báo Tin tức / Tạp chí Tuyên giáo.
Nhưng người đến chùa để giải hạn, xin thẻ, xin ấn, hầu đồng...mà nhà chùa không đáp ứng, thì họ tìm đến nơi khác. Đơn giản vì, đó mới là nhu cầu hiện tại của họ.
Có rất nhiều điện, phủ tư gia. Các nhà sư không lễ cho họ, thì đã có các thày cúng. Đây cũng là một thách thức lớn đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam.
Đức Phật ra đời là để chữa tâm bệnh cho chúng sinh, để chúng sinh từ u mê trở nên tỉnh thức, ngài có nhiều phương tiện giáo hóa khác nhau, nhưng mục đích cứu cánh thì chỉ có một: giác ngộ lẽ thật, giải thoát phiền não.
Các nhà tu hành Phật giáo cũng vậy, sử dụng phương tiện sao cho khéo, không để phương tiện lại biến thành mục đích cứu cánh, kẻo chưa kịp độ chúng sinh đã bị chúng sinh độ lại, đó là thách thức lớn trong thời đại ngày nay.




Theo giaoduc.net.vn