Lợi nhuận, chi phí, chất lượng là ba chỉ tiêu bất khả thi mà bất kỳ một hãng sản xuất nào cũng phải đối mặt trong một môi trường cạnh tranh khốc liệt ở thời đại công nghệ 4.0.



Muốn tăng lợi nhuận phải cắt giảm chi phí nguyên vật liệu, cắt giảm nguyên vật liệu dẫn đến chất lượng sản phẩm suy giảm. Sự khắc nghiệt trong ngành sản xuất hương/nhang thảo mộc còn khó khăn gấp bội khi mà có những vị thuốc, loại thảo mộc không thể thay thế.

Không duy trì đà tăng trưởng lợi nhuận thì không thể thu hút được những người thợ giỏi, dù yêu nghề đến mấy thì người thợ làm nghề, lương của họ phải đủ ăn và nuôi sống được vợ con. 

Mỗi lần một người thợ xin nghỉ việc để chuyển sang những cơ sở sản xuất hương hóa chất là một lần  CEO Hương sạch Tâm Linh gạt lệ. CEO Hương Tâm Linh hoang mang với chính bản thân mình; Phải chăng mình chưa phát huy được hết công thức gia truyền mà thế hệ trước đã truyền lại? Phải chăng mình ngu dốt? Phải chăng mình không phù hợp với thời đại? Phải chăng mình không theo kịp xu thế thị trường?.......

Trong một lần "vi hành" xuống các đại lý doanh số bán hàng thấp tại các tỉnh miền núi phía bắc, CEO Hương Tâm Linh bị xúc động mạnh khi chứng kiến "NGƯỜI" - một vị khách hàng nghèo bán cả gùi rau chưa đủ tiền mua 1 ống Hương Tâm Linh để về thắp hương cho cha vào ngày giỗ, "NGƯỜI" đã cố gắng phân trần với chị bán hàng rằng tất cả trong túi chỉ có bằng đó tiền,  dù thiếu tiền nhưng mong muốn có một nắm Hương Thơm Tâm Linh để thắp hương giỗ cha. 

Tôi đã khóc, khóc vì tấm lòng thành kính, thơm thảo của "NGƯỜI" đối với cha mẹ; Khóc vì sự giản dị, vĩ đại của một nhân cách ẩn chứa trong bộ dạng một người nghèo khổ, khóc vì mình ngu dốt khi  tạo ra  sản phẩm vượt quá tầm tay một ước mơ bình dị, ước mơ ấy xứng đáng được trân trọng. Khóc không có nghĩa là yếu đuối, khóc chỉ là vì muốn giải thoát một điều gì đó. Đôi khi, giọt nước mắt rơi vì tìm được chân lý  là giọt nước mắt hạnh phúc vì thế không có gì mà xấu hổ. 

Sau đó, CEO Hương Tâm Linh ngày đêm nghiên cứu pha chế ra công thức sản xuất mới với giá thành hợp lý hơn mà vẫn giữ được bản sắc, mùi thơm truyền thống. Đồng thời cắt giảm tối đa nhân sự bộ phận kế toán, kho, hành chính, giao hàng để giành quỹ lương cho thợ trực tiếp sản xuất. 

Hàng ngày, người dân Hà Thành vẫn thấy thấp thoáng  CEO Hương Tâm Linh cần mẫn chở hàng như một người thợ lặng lẽ giữa chốn phồn hoa đô thị. 



Trích lược "Sử ký Hương Tâm Linh"